Review “Mortal Kombat II”: Đấu trường sinh tử trở lại “điên loạn” và chiều fan hơn
Bài Tuan Anh
Mortal Kombat II cùng phần một ra mắt năm 2021 là loạt phim điện ảnh chuyển thể từ tựa game đối kháng 18+ cùng tên. Nếu phần trước còn cố gắng xây dựng lore (thông tin nền), giải thích nguồn gốc các chiến binh hay tạo ra nhân vật mới để dẫn truyện, phần hai gần như bỏ qua mọi vòng vo để tập trung vào thứ làm nên sức hút của thương hiệu suốt hơn ba thập kỷ: những màn đấu sinh tử điên loạn, máu me và đầy tính trình diễn.
Phim theo chân Johnny Cage (Karl Urban), ngôi sao hành động đã hết thời tại Hollywood, bất ngờ bị kéo vào giải đấu Mortal Kombat khi Outworld chuẩn bị mở cuộc tấn công quy mô lớn lên Earthrealm. Đồng hành cùng anh là Kitana, Liu Kang, Sonya Blade và nhiều chiến binh quen thuộc khác. Trước sự xuất hiện của Shao Kahn cùng đội quân hủy diệt, các nhân vật buộc phải tham chiến để bảo vệ thế giới khỏi nguy cơ bị thôn tính hoàn toàn.
Cốt truyện tinh giản, sát tinh thần game
Điểm khác biệt lớn nhất của Mortal Kombat II nằm ở việc phim dường như đã lắng nghe phản ứng của khán giả sau phần đầu. Nhân vật Cole Young, vốn từng bị xem là “người ngoài cuộc” chen vào thế giới game, gần như bị loại khỏi trung tâm câu chuyện. Thay vào đó, tác phẩm đưa Johnny Cage và Kitana lên tuyến đầu, giúp tổng thể trở nên gọn gàng và đúng tinh thần nguyên tác hơn nhiều.
Đây là lựa chọn hợp lý, bởi Mortal Kombat vốn chưa bao giờ nổi tiếng nhờ chiều sâu tâm lý. Điều người xem chờ đợi luôn là các chiến binh biểu tượng va chạm với nhau trong những trận đấu ngày càng điên rồ. Khi không còn phải dành quá nhiều thời lượng để giải thích luật chơi hay xây dựng nhân vật mới, bộ phim có điều kiện đẩy nhịp kể nhanh hơn và trực diện hơn.
Karl Urban trở thành nhân tố nổi bật nhất phim. Sau hình tượng Billy Butcher gai góc trong The Boys, nam diễn viên tiếp tục mang đến một Johnny Cage vừa cục súc vừa tự mãn nhưng duyên dáng bất ngờ. Phiên bản Johnny lần này không phải mẫu anh hùng nghiêm túc. Anh là một ngôi sao hành động hết thời, nghiện hào quang cũ, thích pha trò và luôn cố tỏ ra nguy hiểm hơn thực tế.
Có đoạn Johnny vẫn cố tạo dáng trước máy quay giữa lúc chiến trường hỗn loạn, hay liên tục khoe các bộ phim hạng B mình từng đóng dù chẳng ai quan tâm. Những mảng miếng hài này khiến bộ phim bớt nặng nề và phù hợp tinh thần “over-the-top” vốn là DNA của thương hiệu.
Trong khi đó, Kitana được xây dựng tốt hơn mong đợi. Nhân vật không chỉ đóng vai “nữ chiến binh đẹp mắt” mà thực sự có vị trí rõ ràng trong mạch truyện. Các tương tác giữa cô với Liu Kang hay Johnny Cage giúp phim giữ được chút cảm xúc giữa hàng loạt cảnh chiến đấu dồn dập.
Điều đáng khen là bộ phim hiểu rõ khán giả của mình là ai. Tác phẩm không cố gắng “nâng cấp” thành một phim siêu anh hùng triết lý hay cố làm hài lòng tất cả mọi người. Mortal Kombat II chấp nhận bản thân là một bộ phim chuyển thể game đối kháng và tập trung tối đa vào điều đó.
Không gì ngoài những trận đối đầu mãn nhãn
Nếu phần đầu từng bị chê dành quá nhiều thời gian cho phần thiết lập, thì Mortal Kombat II gần như làm điều ngược lại. Bộ phim liên tục ném các nhân vật vào chiến trường, tạo cảm giác như một chuỗi trận đấu khổng lồ nối tiếp nhau.
Các màn fatality được nâng cấp rõ rệt về độ bạo lực và mức độ “chịu chơi”. Máu me xuất hiện dày đặc, cơ thể nhân vật bị xé nát, đóng băng hay nghiền vụn với tinh thần cực kỳ trung thành với trò chơi điện tử.
Bộ phim không né tránh tính chất “R-rated” mà ngược lại còn tận dụng điều đó để chiều fan tối đa. Từ cách nhân vật tung chiêu, tạo pose sau trận đấu cho đến góc quay cố tình mô phỏng cảm giác arcade cổ điển đều cho thấy ê-kíp hiểu rất rõ thương hiệu này hoạt động hấp dẫn nhất ở đâu.
Các trận chiến được dàn dựng theo hướng trực diện thay vì cố tạo cảm giác “thực tế”. Nhân vật bay xuyên tường, tung phép thuật liên tục, dịch chuyển giữa các không gian siêu thực hay lao vào nhau với tốc độ phi lý. Chính sự cường điệu đó lại giúp bộ phim giữ đúng tinh thần trò chơi điện tử.
Nhịp phim nhanh cũng khiến lượng adrenaline được duy trì khá tốt. Khán giả gần như không có nhiều thời gian để đặt câu hỏi logic vì ngay sau một phân đoạn đối thoại ngắn sẽ lại là một màn combat khác xuất hiện.
Đồng thời, sự xuất hiện của những cái tên được fan chờ đợi nhiều năm như Shao Kahn hay Sindel khiến bộ phim mang cảm giác như một buổi đại tiệc dành riêng cho cộng đồng yêu Mortal Kombat. Chỉ riêng khoảnh khắc Shao Kahn bước vào đấu trường với ngoại hình khổng lồ và chiếc búa quen thuộc cũng đủ khiến nhiều khán giả phấn khích.
Dẫu vậy, việc quá tập trung vào hành động cũng khiến phần kịch bản trở nên mỏng thấy rõ. Nhiều nhân vật xuất hiện chủ yếu để phục vụ fan service rồi nhanh chóng biến mất mà không có nhiều dấu ấn ngoài tạo hình đẹp mắt.
Một vài tuyến nhân vật thiếu số phận hoặc động cơ đủ mạnh. Bộ phim đôi lúc giống một playlist highlight của game hơn là một câu chuyện điện ảnh hoàn chỉnh. Điều này có thể khiến khán giả phổ thông khó đồng cảm nếu không quen thuộc với thương hiệu từ trước.
Một số cảnh sử dụng phông xanh khá lộ, đặc biệt ở các đại cảnh chiến đấu hoặc những phân đoạn có nhiều nhân vật CGI xuất hiện cùng lúc. Nhân vật Baraka là ví dụ rõ nhất khi tạo hình đôi lúc thiếu độ chân thực, khiến cảm giác đe dọa bị giảm đi đáng kể.
Có những phân đoạn rất ấn tượng về mặt hình ảnh, nhưng ngay sau đó lại xuất hiện vài cảnh giả trân như cắt từ game cinematic đời cũ. Đây là điểm hạn chế quen thuộc của nhiều blockbuster hiện đại khi cố nhồi quá nhiều đại cảnh kỹ xảo trong thời lượng ngắn.
Dù vậy, khó phủ nhận Mortal Kombat II vẫn mang đến trải nghiệm giải trí đúng nghĩa cho người yêu dòng phim đấu võ đài siêu thực. Tác phẩm hiểu rằng khán giả bước vào rạp không phải để tìm kiếm một bi kịch nhân sinh phức tạp, mà để chứng kiến các đấu sĩ ưa thích lao vào nhau trong những trận chiến ngày càng điên loạn hơn.
____
Bài: Phúc Logic