cái thứ hai
Hai bản thể
Gồm 12 bài hát, so với album đầu tay, Cái thứ hai cho thấy sự thể nghiệm nhiều hơn của Thắng về cả nội dung cũng như chất liệu âm nhạc. Mở đầu bằng Khóc đấy, nam nghệ sĩ như trải lòng mình về thời gian vừa qua: “Mấy tháng mưa cũng đã trôi qua dần/ Thấy nắng trưa cũng sáng hơn đôi phần/ Có những tổn thương ta chỉ nên chấp nhận mà thôi”. Dường như những trải nghiệm ấy đã mang cho anh nhiều cảm xúc, qua đó màu sắc trải dài từ cái tươi mới, trong trẻo ở Bút chì bạc, Đồng ý, Nấu con beat… đến những suy tư trong 60 mét vuông, Căn gác lặng, Sáng ra chỉ cần…
Trong album này, cái hài hước, lém lỉnh của bản thân đã được nam ca sĩ mang vào lời hát, từ chút bông đùa trong Bút chì bạc: “Thế bé muốn ăn gì nào?/ Anh mua phở chiên, bánh cuốn, bít tết, cơm rang với mì xào/ Anh mua cái này cái khác, anh mua cho cả VinMart/ Anh mua cái này bên Pháp để biết anh yêu em nhường nào, baby” đến nghiêm túc hơn, rõ ràng hơn trong Đồng ý: “Mỗi khi em bên anh, em làm anh quên mình tin vào cái gì/ Chắc có lẽ chỉ biết mình không biết gì”. Nấu con beat cũng là một bài hát như vậy, cho thấy sự trực diện của Thắng trong cách viết lời ca: “Anh như đầu bếp nhà hàng/ Anh lo hầu hết, con Air Blade/ Chạy khắp phố anh đi thu/ Yeah, I’m hustlin’ for you (Yeah)”…

Tuy vậy cũng có những giây phút nam nghệ sĩ chuyển tải cõi lòng qua nhiều hình ảnh ẩn dụ. Trong những bài ca có âm hưởng trầm buồn như Hóa ra là, Gội đầu, Căn gác lặng, những cụm từ như: “tình yêu qua cầu”, “quả tim thay màu”, “một đêm say chữ”, “đem đốt trang tình thư” cho thấy chất thơ của nam nghệ sĩ. Điều đó phản ánh hai bản thể trong anh, có khi rất hài hước, trẻ trung, nhưng cũng có khi là những suy tư nặng lòng, muốn được nói ra. Trạng thái này cũng được tiếp nối trong các lát cắt cảm xúc, từ câu chuyện muốn được tự do trong 60 mét vuông đến một cuộc sống giản dị trong Sáng ra chỉ cần, Tình nhân muôn kiếp…
Album “Cái thứ hai”: Thoát xác cùng lớp vỏ mới
Về mặt âm nhạc, Cái thứ hai tiếp tục khẳng định sự sáng tạo không ngơi nghỉ của Thắng trong cách sản xuất cũng như phối khí. Trong đó có những dòng nhạc mới được giới thiệu đến khán giả, từ chất Europop của Khóc đấy, Latinh của Gội đầu đến một chút J-Pop trong Rất hay Pop-Soul/R&B ở Hóa ra là… Từ những sản phẩm thực hiện cùng Ngọt cho đến 2 album solo, Thắng cho thấy dường như mình chưa bao giờ cạn kiệt các chất liệu mới, khi không ngừng mang đến những kết hợp thú vị. Điều cũng cần nói là dù mang màu sắc mới, nhưng các bản phối cũng rất độc đáo, vừa đảm bảo đặc trưng của từng thể loại nhưng cũng điểm xuyết nhiều yếu tố mới.
Chẳng hạn Khóc đấy có groove sáng, vui, nhiều đoạn keyboard ngẫu hứng và synth rực rỡ khá đúng tinh thần Europop, nhưng bản phối cũng có một đoạn giang tấu làm chậm tempo, mang đến cảm giác bất ngờ. Trong khi đó Rất bên cạnh màu Pop Rock J-Pop, cũng xen kẽ các hiệu ứng âm thanh như nhạc nền của nhạc game tinh nghịch. Không ngừng ở đó, việc áp dụng sample Dệt tầm gai trong Tình nhân muôn kiếp hay Für Elise ở 100% cũng đầy bất ngờ, dù không phải lần đầu nam nghệ sĩ thực hiện.
Album lần này cũng cho thấy chất đường phố urban rõ ràng qua 2 ca khúc kết hợp cùng Wala là Nấu con beat và Hóa ra là. Với dòng nhạc này, nam ca sĩ cho thấy khả năng chơi chữ đặc biệt của dòng Hip-hop, bên cạnh minh chứng cho khả năng thể hiện mới, có khi là hát lướt nhanh cũng như nhấn nhá trong cách nhả chữ, tạo ra hiệu ứng thú vị. Điều này cho thấy không chỉ định hình trong không gian Rock vốn được biết từ trước đến nay, Thắng còn nhiều khả năng ở các thể loại khác, mở ra dư địa cho những album sau sẽ ngày càng phong phú và bất ngờ hơn.

Rượu cũ bình mới
Và bên cạnh những thử nghiệm mới, album cũng có những chất liệu quen thuộc đã làm nên tên tuổi như Jazz trong Đồng ý, Folk trong Căn gác lặng… Với những ca khúc có phần quen thuộc này, Thắng cho thấy tư duy của một nhà sản xuất khi biến chúng thành ra mới lạ, khi giải cấu trúc và mang đến những bất ngờ trong bản phối. Chẳng hạn Đồng ý vẫn là một bản Smooth Jazz lãng đãng, dễ nghe, nhưng khi về cuối, nam nghệ sĩ tinh nghịch cho thêm một đoạn giang tấu theo kiểu tự do fusion, đầy ngẫu hứng không thể đoán trước, từ đó sáng bừng lên cả bài hát.
Điều tương tự cũng có thể thấy ở Căn gác lặng, khi những tưởng cũng là một bản guitar thô như Đá tan, thì tiếng bóng nảy trên sàn và ly thủy tinh va vào nhau lách cách đã tạo nên một bài hát khác hoàn toàn. 100% lại là một bản phối lớp lang, phức tạp, có màu sắc Broadway như Bartender trong Ngbthg, có khi là những nhạc cụ ồn ã, như thét gào; nhưng cũng có lúc chúng nhẹ nhàng, êm đềm hòa vào với nhau.
Album lần này cũng đánh dấu dàn khách mời hùng hậu, nơi mỗi người đều có một điểm nhấn riêng. Trong Rất, Suni Hạ Linh xuất hiện xuyên suốt track nhạc và Thắng hầu như vắng bóng, trở thành một người đứng sau phòng thu. Trong khi đó với Hóa ra là và Nấu con beat, Wala lại cho thấy màu sắc khác biệt với các delivery và âm sắc nam tính, thu hút. Đặc biệt ở Nấu con beat, việc “cưỡng âm” tiếng Việt cũng tạo hiệu ứng kéo giãn đầy ấn tượng. Hà Lê ở Gội đầu tuy thoắt ẩn thoắt hiện trong phần hát bè, nhưng không thể phủ nhận vẫn nghe ra chất không thể trộn lẫn.

Tuy vậy album cũng có những hạn chế. Đầu tiên về mặt concept, Cái thứ hai không đi theo một trình tự thống nhất hay kể được câu chuyện xuyên suốt, khiến khán giả khó mà nắm bắt được dòng chảy chung. Không dừng ở đó, nếu ở Cái đầu tiên Thắng thành công với “âm nhạc dành cho người lười”, khi thời lượng các bài hát quanh quẩn đâu đó dưới 3 phút, thì đĩa nhạc này lại có những bài hát còn hơi dài, chưa thật cô đọng, súc tích.
Chẳng hạn nửa cuối Gội đầu từ đoạn cao trào chuyển sang staccato có tiết tấu còn khá dài, trong khi hoàn toàn có thể rút ngắn đoạn này. 12 ca khúc cũng tương dàn trải, khiến 2 track cuối là Tình nhân muôn kiếp và Sáng ra chỉ cần tách khỏi mạch chính, chưa thật thống nhất với nửa trên album. Bù lại sự ngắt quãng này, phần master và hậu kỳ lại khá đồng đều, mang màu sắc hoài cổ, psychedelic mà người nghe đã quen từ album Gieo của ban nhạc Ngọt.
Từ những điều trên có thể thấy rằng Cái thứ hai tiếp tục là một album cho thấy Vũ Đinh Trọng Thắng không ngừng sáng tạo, cả trong việc làm mới bản thân với các giai điệu quen thuộc lẫn khai thác các chất liệu mới. Tuy vậy việc tạo concept thống nhất, mang tính tổng thể về nội dung cũng cần được đầu tư thêm, bởi từ dự án solo đầu tay cho đến hiện nay, các track nhạc vẫn khá phân tán, chưa được quy thành một đầu mối chung. Hẳn nhiên đây có thể là chủ ý của nam nghệ sĩ để thể hiện nhiều bản thể của mình, nhưng dù sao với một album, sự thống nhất cũng rất cần thiết, không chỉ giúp khán giả dễ dàng tiếp nhận mà câu chuyện muốn kể cũng sâu sắc và ấn tượng hơn.
_______
Bài: Tuấn Anh