Review phim Ad Astra: Màn trình diễn cô độc giữa không gian của Brad Pitt

15/10/2019, 18:00 PM

Nhìn Brad Pitt vào vai nhà phi hành gia đi tìm cha mình giữa vũ trụ bao la trong bộ phim Ad Astra, người xem bất giác bật khóc. Đó không chỉ là câu chuyện về cuộc viễn chinh đến những vì sao của nhân loại, mà còn là một sân khấu nơi chàng tài tử diễn lại câu chuyện thần thoại về Icarus dại dột đập đôi cánh sáp bay thẳng đến mặt trời.

Sau khi hớp hồn người xem khi vào vai “kép phụ” của Leonardo DiCaprio trong Once Upon a Time in… Hollywood, nam diễn viên gạo cội tiếp tục thử sức mình trong bộ phim Ad Astra lấy chủ đề du hành không gian của đạo diễn James Gray.

review phim Ad Astra - brad pitt poster - elle man
Brad Pitt tiếp tục lôi cuốn người xem trong hình ảnh phi hành gia quả cảm của bộ phim Ad Astra

Trong phim, Pitt vào vai Thiếu tá Roy McBride, một phi hành gia kỳ cựu vừa may mắn trở về sau một thảm kịch tại trạm nghiên cứu ngoài không gian. Các cấp trên tiết lộ với anh rằng cơn chấn động năng lượng gây ra vụ tai nạn có gốc rễ từ Lima – một dự án cách đây 16 năm nhằm tìm kiếm thể sống thông minh trong Hệ Mặt trời.

Nếu không ngăn cản, một ngày nào đó những cơn bão năng lượng này sẽ khiến toàn Trái đất diệt vong. Người dẫn đầu dự án năm ấy, không ai khác ngoài cha của Roy – Clifford (Tommy Lee Jones). Tin rằng cha mình vẫn còn sống và đang nắm giữ câu trả lời cho vận mệnh của cả nhân loại, Roy quyết tâm tiến vào không gian lần nữa.

Chúng ta nói gì khi nói về du hành không gian?

Bài hát kinh điển Space Oddity của cố ca sĩ David Bowie có lời nhạc kể về Thiếu tá Tom – một phi hành gia bị mắc kẹt giữa không gian vô cùng. Kể cả khi tin rằng mình không còn lối thoát, tín hiệu cầu cứu duy nhất mà Tom gửi đi lúc đó là “Tell my wife I love her very much, she now!” (Nói lại với vợ tôi rằng tôi yêu cô ấy rất nhiều, dù rằng cô ấy thừa biết!)

Có lẽ Thiếu tá Tom hay Thiếu tá Roy của Brad Pitt không khác biệt là mấy, khi niềm hân hoan được “chạm” đến người mình yêu thương lớn hơn cả nỗi sợ cái chết. Trong bộ phim Ad Astra, người xem cảm nhận rõ việc Roy muốn cứu nhân loại chỉ là cái cớ, chủ yếu anh mong gặp lại người cha dấu yêu của mình. Clifford không đơn thuần là một bóng hình phụ tử, ông còn là người hùng trong đôi mắt thuở ấu thơ của nhân vật chính. Tommy Lee Jones dẫu chỉ xuất hiện trong vài phân cảnh quan trọng, nhưng khán giả có thể cảm thấy rõ sự hiện hữu của nhân vật mà ông thủ vai qua những dòng hồi tưởng lặng đắng, qua những đoạn phim ghi hình cũ kỹ, và qua chính gương mặt của Brad Pitt. Nghe hơi phi lý, nhưng lúc Pitt thể hiện tâm trạng lộ rõ trên gương mặt, chúng ta có thể thấy hình bóng của Tommy Lee Jones; như thể họ thực sự là cha con ngoài đời thật.

review phim Ad Astra - brad pitt và tommy lee jones - elle man
Tommy Lee Jones dù thời lượng xuất hiện hạn chế, nhưng lại là chất xúc tác cần thiết cho sự phát triển của tuyến nhân vật mà Brad Pitt thể hiện.

Khi nhân vật của Matthew McConaughey tỉnh dậy sau hàng chục năm ngủ đông trên tàu vũ trụ trong phim Interstellar, anh ta phát hiện ra cô con gái bé nhỏ của mình giờ đây đã là một bà lão gần đất xa trời. Người xem chợt nhận ra tác phẩm nghệ thuật của đạo diễn Christopher Nolan cũng không khác mấy với câu chuyện về Captain America của Vũ trụ Điện ảnh Marvel, dù cách tiếp cận của hai dòng phim hoàn toàn riêng biệt.

Cũng vậy, người xem nhìn thấy rằng bỏ đi bộ trang phục không gian cùng bối cảnh, nhân vật mà Brad Pitt thể hiện không khác mấy những nhân vật cô đơn từng xuất hiện trong điện ảnh Hollywood, lạc lõng trong hành trình đi tìm kiếm thứ tình yêu mà anh tin rằng anh xứng đáng được hưởng.

review phim Ad Astra - 2 phi hanh gia ngoai vu tru - elle man
Không gian vô tận chỉ để chứng minh con người cao ngạo nhưng cũng thật nhỏ bé.
“Once Upon a Time in Hollywood” giải phóng những đam mê hoài cổ của Tarantino

Lấy bối cảnh những năm 1969 tại Los Angeles, bộ phim thứ chín trong sự nghiệp đình đám của Quentin Tarantino - "Once Upon a Time in Hollywood"...

Brad Pitt, Brad Pitt… và Brad Pitt

Tựa đề phim Ad Astramang ý nghĩa “Vươn đến những vì sao”, và có lẽ đó không chỉ là câu chuyện của riêng Roy mà còn của cả Brad Pitt nữa. Trước bộ phim của đạo diễn James Gray, trong cùng năm 2019, tài tử người Mỹ đã có dịp thể hiện khả năng diễn xuất của mình trong Once Upon a Time in… Hollywood.

Dù chỉ đóng vai “kép phụ” của Leonardo DiCaprio, nhưng trong nhiều phân cảnh anh còn nổi bật và quyến rũ hơn cả bạn diễn. Bên trong Pitt luôn như có một ngọn lửa, thôi thúc anh vượt lên mọi thử thách để mãi là một ngôi sao sáng trên bầu trời điện ảnh.

Chẳng thế mà đến với phim Ad Astra, thứ mà chúng ta nhìn thấy trong gần hết thời lượng không gì khác ngoài… gương mặt của Brad Pitt. Với một mạch phim khoan thai cùng hầu hết thời lượng máy quay chĩa về phía mình, Pitt như một nhà nghệ thuật độc diễn trên sân khấu là không gian rộng lớn.

review phim Ad Astra - brad pitt trong khoang tau vu tru - elle man
Bộ phim Ad Astra tựa như màn độc diễn của Brad Pitt trên màn ảnh rộng

Bối cảnh không gian rộng lớn và vô chừng, mang một vẻ hiểm nguy đầy quyến rũ, gợi nhắc người xem đến nhiều câu chuyện quen thuộc trong văn học. Roy chính là Don Quixote lao vào gã khổng lồ cối xay gió với niềm tin vô vọng, là chàng Icarus trong thần thoại Hy Lạp vì quá ngạo mạn nên đã dùng đôi cánh bằng sáp bay thẳng vào mặt trời. Khát vọng của Roy, cũng là khát vọng cuồng si và nỗi ám ảnh với không gian của nhân loại, là câu hỏi mà chúng ta đã đặt ra hằng bao thế kỷ: “Chúng ta liệu có cô độc hay không giữa vũ trụ này?”

Người xem nhìn thấy nhiều trạng thái cảm xúc của nhân vật mà anh thể hiện, cảm thấy những vui-buồn-hờn-giận của Roy McBride, mà nhiều khi tưởng nhầm là của chính Brad Pitt. Tài tử vàng với những vai diễn để đời trong Interview with the Vampire, Fight Club, Seven,… giờ đã vực dậy tấm thân của tuổi ngũ tuần để một lần nữa tỏa sáng.

review phim Ad Astra - phi hanh gia nhin tau vu tru tu xa - elle man

Nhưng đây cũng là một điều khiến cho bộ phim Ad Astra thiếu tính đa chiều. Ngoài Brad Pitt, các diễn viên còn lại chỉ xuất hiện gọi là “cho đủ quân số”, kể cả tài năng như Tommy Lee Jones cũng không có nhiều đất diễn khi mà tuyến nhân vật của ông quá phụ thuộc vào sự phát triển từ tuyến nhân vật của Pitt. Cũng chẳng sao cả, khi mà với một tựa phim khó hiểu cùng một đề tài không mấy dễ xem, người ta có thể bước ra rạp chỉ để được chiêm ngưỡng Brad Pitt, Brad Pitt,… và Brad Pitt.

Cũng bởi tập trung quá nhiều ở mảng tâm lý, nên nhịp phim trở nên dàn trải và có phần chậm chạp. Ad Astra hợp với khán giả thích nghiền ngẫm, nhưng có thích đến mấy thì vẫn phải kiên nhẫn để thưởng thức trọn vẹn bộ phim.

Thay cho lời kết, chúng ta có thể ví Roy với một nhân vật đơn giản và ít tính học thuật hơn – Buzz Lightyear. Trong loạt phim hoạt hình Toy Story (Câu chuyện đồ chơi), chàng anh hùng phải mất một thời gian để “giác ngộ” ra rằng mình chỉ là một món đồ chơi con nít, và cũng phải mất thêm kha khá thời gian nữa để chấp nhận và hoàn thành số phận của một món đồ chơi. Roy thì là một con người bằng xương bằng thịt, nhưng anh cũng phải tập chấp nhận: Chấp nhận rằng tất cả những nỗ lực, những thành tựu và cả cuộc viễn chinh mà anh theo đuổi không đơn thuần vô ngã, mà thực chất mang đậm tính cá nhân – Một tiếng lòng khao khát vượt qua hình bóng quá lớn của người cha chưa bao giờ được cất thành lời.

Tạp chí Phái mạnh ELLE Man

Bài: Phúc Nguyễn