“The Furious”: Cơn thịnh nộ của dòng phim hành động, võ thuật
Bài Tuan Anh
Giữa mùa phim Hè ngập tràn bom tấn, The Furious (tựa Việt: Cơn thịnh nộ) xuất hiện như một điểm sáng của điện ảnh Hong Kong. Vẫn là câu chuyện báo thù quen thuộc, ê-kíp tạo nên một tác phẩm đậm tính giải trí. Những cảnh hành động quyết liệt và màn giao đấu thực chiến hứa hẹn mang lại cảm giác mãn nhãn cho khán giả yêu thích dòng phim võ thuật.
Vận dụng hiệu quả mô-típ cũ
The Furious kể về Vương Vĩ (Tạ Miêu), một người thợ thủ công sống cùng con gái nhỏ Rainy. Khi Rainy bị bắt cóc, Vương Vĩ cầu cứu cảnh sát nhưng bất lực vì lực lượng địa phương đã tha hoá. Không còn lựa chọn nào khác, anh buộc phải tự mình thâm nhập thế giới ngầm để tìm con.
Trên hành trình đó, Vương Vĩ bất ngờ gặp Navin (Joe Taslim), người cũng đang đi tìm vợ bị mất tích. Cùng chung nỗi đau gia đình, hai người nhanh chóng bắt tay hợp tác. Để lần theo dấu vết tội phạm, họ phải đối đầu với nhiều thế lực nguy hiểm, thậm chí đối diện cái chết trong gang tấc.
Xét về mô-típ, The Furious không quá đột phá. Phim vẫn chọn hướng quen thuộc của dòng hành động châu Á: Bắt đầu từ một vụ án, kéo theo cuộc truy đuổi giữa cảnh sát và tổ chức tội phạm.
Cầm trịch dự án là Kenji Tanigaki – người từng giữ vai trò chỉ đạo hành động cho hàng loạt dự án nổi tiếng, điển hình là series Rurouni Kenshin. Việc một đạo diễn Nhật Bản cầm trịch dự án Hong Kong giúp bộ phim mang dấu ấn riêng.
Nhà làm phim xử lý câu chuyện gãy gọn, mang đến nhịp dàn dựng chắc tay, giàu tính tiết tấu. Anh cũng cân bằng tốt giữa tính thẩm mỹ điện ảnh và chất hành động, tạo nên nhiều phân đoạn không chỉ hấp dẫn mà còn đẹp mắt.
Câu chuyện cũng được triển khai gọn gàng và mạch lạc. Các tuyến nhân vật được cài cắm hợp lý, đủ để dẫn dắt hành trình chính mà không gây rối cấu trúc. Các xung đột cũng được xử lý dứt khoát, tránh kéo dài lan man, giúp nhịp phim luôn giữ được sự tập trung vào tuyến truy đuổi trung tâm.
Ghi điểm với khâu hành động
Tạm bỏ qua cốt truyện mỏng, hành động chính là yếu tố then chốt giúp The Furious tỏa sáng. Suốt 120 phút, bộ phim gần như là một chuỗi các trận chiến kéo dài với nhịp độ dồn dập, ít khoảng nghỉ, tạo cảm giác căng thẳng liên tục.
Các cảnh hành động được dàn dựng theo hướng thực chiến, hạn chế CGI để tạo cảm giác chân thực nhất. Đạo diễn tập trung vào các pha va chạm trực diện, với từng động tác được sắp xếp rõ ràng và mạch lạc. Góc máy cũng được tính toán hợp lý để người xem dễ theo dõi. Nhờ đó, mỗi cuộc đối đầu đều mang cảm giác căng thẳng, nặng nề và khiến khán giả khó rời mắt.
Dàn diễn viên cũng là điểm sáng. Các gương mặt như Tạ Miêu, Joe Taslim, Yayan Ruhian hay Brian Lê đều có nền tảng võ thuật thực thụ. Do đó, họ thể hiện các pha hành động một cách tự nhiên, chắc tay và giàu lực, thay vì chỉ dừng ở mức biểu diễn kỹ thuật.
Với một tác phẩm không đặt nặng tâm lý hay lời thoại dài dòng, các diễn viên đều thể hiện tốt vai trò của mình. Mỗi người lại mang một phong cách chiến đấu riêng, từ cận chiến tốc độ, khóa siết cho đến đòn đánh bạo lực.
Joe Taslim và Yayan Ruhian nổi bật với kỹ thuật chắc, gọn và giàu lực, trong khi Tạ Miêu gây ấn tượng với tốc độ và sự linh hoạt. Tất cả các trận đấu đều đa dạng và không lặp lại, phần nào khỏa lấp sự đơn giản của kịch bản.
Vài hạn chế có thể bỏ qua
Đáng tiếc, The Furious vẫn chưa hoàn hảo. Kịch bản còn mang tính khuôn mẫu, các tình tiết khá đơn giản và dễ đoán. Câu chuyện đi theo cấu trúc tuyến tính, không đặt nặng cú twist phức tạp.
Yếu tố điều tra cũng dừng ở mức cơ bản, chủ yếu chỉ để làm nổi bật các phân đoạn hành động. Nhiều chi tiết không đóng vai trò quan trọng, cũng chưa mở rộng hay làm sâu thế giới trong phim.
Bên cạnh đó, nhịp cắt dựng và cách xử lý cảnh quay hơi “thô”, có thể không phù hợp với một bộ phận khán giả. Khâu kỹ xảo ở một vài phân đoạn cũng thiếu tự nhiên, dù không ảnh hưởng lớn đến trải nghiệm tổng thể.
The Furious có màn chào sân tại LHP Toronto trước khi phát hành rộng rãi toàn cầu. Dự án nhận được phản hồi rất tốt từ giới phê bình lẫn khán giả, đạt chứng chỉ “Tươi” trên Rotten Tomatoes với 97% tích cực. Phần lớn đánh giá cao mảng hành động, phong cách đạo diễn và quay phim. Các hạn chế từ kịch bản hay tình tiết dễ nhận ra, nhưng cũng chấp nhận được với một tác phẩm tập trung vào mảng hành động.
Nhìn chung, The Furious (2026) đáng xem nhờ phần hành động “đã mắt”. Đây là tác phẩm không nên bỏ qua với khán giả yêu thích võ thuật thực chiến, nơi mỗi trận đấu đều mang lại cảm giác sinh tử.
______
Bài: Sơn Phước