Với Chung Chí Công, 7 năm làm quảng cáo chưa bao giờ là quãng đường vòng. Anh ví đó là thời gian tích lũy “dưỡng chất” cho đam mê điện ảnh. Niềm đam mê ấy vốn nhen nhóm từ thuở nhỏ trên mảnh đất văn nghệ Cà Mau, rồi lớn dần qua các hoạt động kịch nghệ thời đại học. Gác lại tấm bằng Thạc sĩ và tương lai đầy hứa hẹn của một Tiến sĩ Quản trị kinh doanh, anh chọn nghe theo tiếng gọi bản ngã sau cơ duyên với Nhắm mắt thấy mùa hè.
Đến với cuộc trò chuyện cùng ELLE Man Vietnam, vị đạo diễn hé lộ hành trình làm nghề, cách anh dung hòa giữa áp lực cuộc sống với những khoảng lặng dành cho âm nhạc, gia đình và những giấc mơ không tuổi.

Xin chào đạo diễn Chung Chí Công! Bộ phim “Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi” đang nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ khán giả. Cảm giác của anh ra sao khi tác phẩm của mình được công chúng chào đón?
Đạo diễn Chung Chí Công: Để nói về cảm giác lúc thấy tác phẩm của mình được công chúng đón nhận, tôi muốn nhắc tới một khoảnh khắc trong chuyến cinetour khi một bạn khán giả đã hỏi tôi rằng: “Anh có cảm thấy mình đang trên đường chạm tới ước mơ không?” Lúc đó, tôi chợt nhận ra, tôi không còn “đang đi” nữa, mà đang được sống trong chính thế giới mà mình từng mơ ước.
Đó là một thế giới mà sau khi hoàn tất những khung hình cuối cùng, tôi được đứng đây để chứng kiến sự đồng cảm. Có niềm hạnh phúc nào lớn lao hơn với một người kể chuyện khi thấy khán giả sẵn sàng bỏ thời gian, mua vé vào rạp không chỉ một lần, mà là hai, ba, thậm chí có những người xem tới năm, sáu lần? Với tôi, đó là sự xác tín rằng câu chuyện của mình đã tìm được tri kỷ. Có những bạn trẻ đến gặp tôi, thú nhận rằng họ đang làm những công việc vốn dĩ rất bình thường, những công việc mà nhịp sống mưu sinh đã buộc họ phải tạm gác lại đam mê xưa cũ. Nhưng sau khi xem phim, họ bảo họ thấy bồi hồi. Họ nhớ lại bản thân của những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ và bỗng nhiên, một ngọn lửa hy vọng vốn đã nguội lạnh lại nhen nhóm trở lại. Họ muốn tin rằng, ở một khúc quanh nào đó trong tương lai, họ sẽ đủ dũng cảm để quay về với ước mơ của mình. Với tôi, hạnh phúc nhất trong những ngày qua là biết được tác phẩm của mình đã trở thành một điểm tựa tinh thần, giúp ai đó tìm lại chính mình trong những bộn bề của cuộc đời.
Từ một thí sinh Đường lên đỉnh Olympia đến Thạc sĩ Quản trị kinh doanh, cơ duyên nào đã đưa anh đến với điện ảnh, thay vì tiếp tục con đường học thuật như nhiều người từng kỳ vọng?
Đạo diễn Chung Chí Công: Đúng là tôi từng đi một lộ trình rất chuẩn mực: học chuyên Toán, thi Olympic, rồi tốt nghiệp Ngoại thương chuyên ngành tiếng Nhật. Sau đó, tôi công tác tại ngân hàng và hoàn thành chương trình Thạc sĩ Quản trị kinh doanh của Đại học Maastricht (Hà Lan) liên kết với Bách Khoa TP.HCM. Suốt một thời gian dài, tôi đi theo kỳ vọng của gia đình. Thế nhưng, sâu trong tâm hồn tôi vẫn luôn dành một góc trang trọng cho nghệ thuật.
Ký ức tuổi thơ của tôi là những ngày dài theo chân ba đến các sân khấu tỉnh. Ba làm công tác Đoàn, nên tôi may mắn được đắm mình trong không gian của những buổi cắm trại, những chương trình văn nghệ. Tôi đã đứng trong cánh gà, quan sát từ lúc tập luyện cho đến khi ánh đèn sân khấu bừng sáng. Tình yêu với việc kể chuyện, với ánh đèn cứ thế lớn dần lên một cách tự nhiên. Để rồi lên cấp ba hay đại học, dù học kinh tế, tôi vẫn mải mê dàn dựng các tiết mục văn nghệ “phá cách”, dẫn dắt đội kịch đi thi đấu khắp nơi. Nghệ thuật giống như một dòng hải lưu ngầm, vẫn luôn chảy xiết bên dưới vỏ bọc của tôi.
Mọi thứ thực sự thay đổi khi tôi chạm ngưỡng 30. Đó là giai đoạn tôi đối mặt với những biến động lớn trong cuộc sống. Lúc ấy, tôi đã định rời bỏ Sài Gòn, lên Đà Lạt mở một tiệm cà phê hay homestay để tìm sự an yên. Nhưng rồi, định mệnh đã gọi tên qua một người bạn. Anh ấy rủ tôi về giảng dạy tại một ngôi trường đang thiếu giảng viên có bằng Thạc sĩ. Tôi tặc lưỡi nhận lời, coi đó như một khoảng nghỉ trong lúc tìm đất trên Đà Lạt. Chẳng ai ngờ, bục giảng lại chính là chiếc cầu nối đưa tôi về với đam mê thực sự. Từ những ngày đi dạy, tôi bắt đầu dấn thân vào ngành phim. Tôi tham gia biên kịch cho Nhắm mắt thấy mùa hè, rồi sau đó là bộ phim đầu tay Trời sáng rồi ta ngủ đi thôi.
Cái tên công ty của tôi, 30 Pictures, cũng ra đời từ dấu mốc ấy. Nó đánh dấu bước ngoặt năm 30 tuổi: khi tôi quyết định cất tấm bằng Tiến sĩ vào ngăn kéo để bắt đầu lại từ đầu với tư cách một người làm phim. Nhìn lại, tôi thấy mình không hề mất đi điều gì; những năm tháng học chuyên Toán hay làm ngân hàng đã cho tôi tư duy logic, để giờ đây tôi dùng nó để sắp xếp những mảnh ghép cảm xúc trên màn ảnh.

Với tác phẩm mới nhất, tại sao anh lại chọn dòng phim nhạc kịch, một thể loại vốn khá kén khán giả và khó nhằn về mặt kỹ thuật tại Việt Nam?
Đạo diễn Chung Chí Công: Thực ra, câu trả lời nằm ở dòng máu và ký ức. Tôi lớn lên trong một không gian tràn ngập thanh âm. Ba tôi là người chơi được rất nhiều nhạc cụ. Hình ảnh ba ngồi ở vị trí trung tâm, chiếm trọn spotlight của những bữa tiệc gia đình bằng tiếng đàn hát đã in sâu vào tâm trí tôi. Thời đó, tôi mê mẩn những cuộn băng cassette, những chương trình radio hay MTV. Âm nhạc cứ thế chảy tràn trong hành trình trưởng thành của tôi, từ lúc làm quảng cáo cho đến khi bước chân vào điện ảnh. Tôi nhận ra cách mình tư duy về kể chuyện luôn gắn liền với giai điệu. Vì vậy, khi đặt bút viết kịch bản cho phim đầu tay hay tác phẩm thứ hai này, âm nhạc không phải là một “phụ kiện” thêm vào, mà là hơi thở, là ngôn ngữ chính để tôi giao tiếp với thế giới.
Tôi biết, trong mắt nhiều đồng nghiệp, nhạc kịch là một “vùng đất khó” để bán vé. Nhưng tôi tự ví mình như người đầu bếp của một quán ăn nhỏ. Tôi chỉ muốn nấu món ăn mà mình am hiểu nhất, nấu bằng cả trái tim với hy vọng tìm thấy những thực khách cùng khẩu vị. Có thể ban đầu chỉ là một, hai người, nhưng đó là những tri kỷ.
Hành trình này không hề trải hoa hồng. Sau bộ phim đầu tay đầy chật vật trong việc tìm khán giả, tôi đã có 7 năm dài đằng đẵng làm phim quảng cáo. Nhưng ngay cả trong những dự án thương mại đó, tôi vẫn lồng ghép âm nhạc như một cách để “tập dượt”, để đi tìm lời giải cho bài toán: Làm sao để phim nhạc kịch chạm được đến tâm hồn người Việt? Đến bộ phim thứ hai này, tôi tin mình đã tìm thấy con đường. Minh chứng rõ ràng nhất chính là những chuyến cinetour vừa qua. Nhìn thấy lượng khán giả tăng lên rõ rệt, nghe họ bày tỏ sự yêu mến dành cho cách kể chuyện bằng âm nhạc, tôi biết sự kiên trì của mình đã có quả ngọt. Đó là động lực nhắc nhở tôi rằng đừng bỏ cuộc, vì khán giả Việt Nam hoàn toàn có thể mở lòng với nhạc kịch, nếu chúng ta kể câu chuyện đó bằng sự chân thành nhất.
Ý tưởng đầu tiên của “Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi” đến với anh trong hoàn cảnh nào?
Đạo diễn Chung Chí Công: Ý tưởng cho Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi nhen nhóm từ một hạt giống đã nằm sâu trong tôi suốt 13 năm qua. Ngày đó, tôi được nghe câu chuyện về một người em cùng trường. Đó là một cô gái trẻ đầy nghị lực đã quyết định giữ lại đứa con và trở thành mẹ đơn thân. Giữa những bộn bề của việc làm mẹ và khát khao học thuật, cô ấy đã nhận được một học bổng tại nước ngoài. Chính sự bao bọc của người bà, người đã nhận nuôi cháu để con gái tiếp tục theo đuổi ước mơ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô ấy.
Câu chuyện ấy ám ảnh tôi. Và cách đây 3 năm, khi nghe thêm những tâm sự tương tự từ những người phụ nữ xung quanh, tôi nhận ra đây không còn là chuyện riêng của một cá nhân nữa. Nó là câu chuyện mang tính thời đại về những người phụ nữ độc lập, những người vẫn kiên cường bước tiếp trên con đường của mình ngay cả khi đôi vai đang gánh vác trách nhiệm với một ai đó, có thể là con cái, là cha mẹ, hay là hàng chục nhân viên trong doanh nghiệp.
Sự thấu cảm ấy càng trở nên mãnh liệt khi chính tôi và vợ mình bước vào hành trình làm cha mẹ của hai cô con gái nhỏ. Để cả hai chúng tôi có thể đứng đây, tiếp tục cống hiến cho điện ảnh, chúng tôi đã nợ những người thương của mình rất nhiều. Đó là gia đình, là bạn bè, là những đồng nghiệp đã thay chúng tôi chăm sóc các con trong suốt những ngày dài trên phim trường. Bộ phim này, vì thế, chính là lời tri ân tôi muốn gửi gắm đến tất cả những người đã dành thời gian, niềm tin và tình yêu vô điều kiện để tiếp thêm can đảm cho tôi theo đuổi giấc mơ. Họ chính là những người đã “thức” cùng tôi, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, để những thước phim này được thành hình.

Trong quá trình thực hiện tác phẩm này, khó khăn lớn nhất anh phải đối mặt là gì và anh đã vượt qua bằng cách nào?
Đạo diễn Chung Chí Công: Nếu phải gọi tên khó khăn lớn nhất trong dự án này, đó chính là sự hiện diện của 14 ca khúc. Trong đó, có những đại cảnh ca hát và vũ đạo dàn dựng công phu mà khi nằm trên mặt giấy kịch bản, chúng chỉ chiếm vỏn vẹn nửa trang. Thế nhưng, từ con chữ bước ra đời thực là cả một hành trình chưa từng có tiền lệ với chúng tôi.
Để biến những dòng ghi chú ngắn ngủi ấy thành cảnh tượng hàng trăm con người cùng nhảy múa trên sân trường hay náo động cả một sân ga, tôi đã phải cùng ê-kíp đi qua một con đường đầy rẫy những dấu chấm hỏi. Tại Việt Nam, thể loại này còn quá mới. Ngay cả khi đã tập hợp đủ quân số, từ biên đạo, sản xuất đến hàng trăm vũ công và diễn viên, nỗi hoài nghi vẫn bao trùm: “Liệu mình có làm nổi không?”. Bởi lẽ, trước đó, chưa ai trong chúng tôi từng thực hiện điều tương tự.
Thứ duy nhất tôi có lúc ấy để đối diện với nghịch cảnh là niềm tin. Một niềm tin được bồi đắp suốt 7 năm ròng rã với gần 100 dự án quảng cáo và MV ca nhạc. Tôi tự nhủ, mình đã thử nghiệm, đã chuẩn bị, vậy thì mình phải làm được. Tôi tin vào bản thân và quan trọng hơn, tôi tin vào những đồng đội đang đứng cạnh mình.
Nếu bạn xem những thước phim hậu trường của các cảnh đại cảnh, bạn sẽ thấy khoảnh khắc khi cú máy khó nhất kết thúc, mọi cảm xúc đều vỡ òa. Nó giống hệt như phút thứ 90+6 của một trận chung kết bóng đá, khi một cầu thủ ghi bàn thắng quyết định để mang về vinh quang. Lúc đó, tôi nhận ra sự diệu kỳ của điện ảnh. Đó là khoảnh khắc hàng trăm con người trên trường quay cùng nín thở, cùng tập trung cao độ để hướng về một mục tiêu duy nhất. Cái cảm xúc mãnh liệt ấy không chỉ thuộc về nhân vật trong phim, mà nó thuộc về tất cả chúng tôi, những người đã cùng nhau tạo nên một phép màu nhỏ bé giữa thực tại.
Thành công của phim vừa qua có khiến anh tin rằng dòng phim nhạc kịch sẽ có dư địa, nền tảng để tiếp tục phát triển lớn mạnh tại Việt Nam hay không?
Đạo diễn Chung Chí Công: Sau khi phim ra mắt, tôi nhận được tin vui là có ít nhất ba dự án nhạc kịch khác đang rục rịch khởi động hoặc bước vào giai đoạn tiền kỳ. Những người bạn đồng nghiệp đã nhắn tin hỏi thăm tôi về cách ứng xử với các thách thức đặc thù của thể loại này. Đó là một tín hiệu không thể vui hơn. Thực ra, tôi không dám nhận mình là người tiên phong. Với tôi, người khai phá con đường này chính là anh Nguyễn Quang Dũng. Sau một khoảng lặng khá dài, sự trở lại của thể loại này khiến tôi tin rằng mảnh đất dành cho nó vẫn luôn màu mỡ.
Niềm tin của tôi dựa trên một sự thật giản đơn: Người Việt Nam cực kỳ yêu âm nhạc. Hãy nhìn vào những bảng xếp hạng ca khúc mới liên tục on top, hay những buổi concert kéo dài cả tuần lễ mà vẫn cháy vé. Đó là minh chứng rõ nhất cho việc âm nhạc đã thấm sâu vào đời sống tinh thần của chúng ta như thế nào. Cơ hội cho những người làm phim dũng cảm đang rộng mở hơn bao giờ hết. Điều quan trọng nhất mà tôi và các đồng nghiệp cần trăn trở, đó là làm sao tìm được những giai điệu thực sự chạm đến trái tim người Việt, kể được những câu chuyện mà người Việt muốn nghe. Chỉ cần chúng ta chân thành và tâm huyết với từng nốt nhạc, từng khung hình, tôi tin chắc rằng khán giả sẽ không bao giờ quay lưng. Bởi suy cho cùng, âm nhạc chính là ngôn ngữ ngắn nhất để kết nối tâm hồn.
Anh ví hành trình làm nghề như một cái cây. Vậy trong 7 năm “đi đường vòng” làm quảng cáo, đâu là giai đoạn khắc nghiệt nhất đã giúp “thân cây” đạo diễn Chung Chí Công cứng cáp như bây giờ?
Đạo diễn Chung Chí Công: Nhiều người thường nhìn vào 7 năm tôi làm quảng cáo hay MV như một quãng đường vòng, nhưng với tôi, đó là một hành trình tịnh tiến.
Dù là phim ngắn cho thương hiệu hay MV cho nghệ sĩ, cốt lõi cuối cùng vẫn luôn là nghệ thuật kể chuyện. Người ta thường mặc định phim quảng cáo chỉ có các hình mẫu như người cha, người mẹ, ông bà… chứ không có “nhân vật” thực thụ. Nhưng tôi thì khác. Tôi luôn nỗ lực xây dựng những nhân vật có số phận, có sự tương tác, có một hành trình phát triển rõ ràng để sau cùng, họ rút ra được bài học cho chính mình và cho cả khán giả.
Tôi coi mỗi dự án quảng cáo mình thực hiện suốt 7 năm qua giống như một loại dưỡng chất quý giá để nuôi dưỡng cái cây điện ảnh trong mình lớn dần lên. Trong mỗi thước phim thương mại, tôi chưa bao giờ quên lý do ban đầu mình bắt đầu: Tôi muốn là một người kể chuyện. Tôi chắt chiu, đúc rút những kinh nghiệm quý báu nhất từ các dự án đó để làm hành trang cho những bộ phim dài của mình. Thử thách lớn nhất trong hành trình ấy chính là việc thuyết phục khách hàng tin vào tầm nhìn và phong cách kể chuyện của mình. Làm sao để giải quyết được bài toán thương hiệu cho họ, nhưng vẫn giữ được cái tôi, bản ngã? Tôi đã chọn cách dung hòa: vừa là một người làm nghề chuyên nghiệp để giải quyết vấn đề của khách hàng, nhưng đồng thời vẫn giữ cho trái tim mình luôn ấm nóng và nhạy cảm. 7 năm đó không hề lãng phí, nó là sự chuẩn bị cần thiết để khi bước lên màn ảnh rộng, tôi đã có một “bộ rễ” đủ sâu và một tầm nhìn đủ rộng.

Hiệu ứng truyền miệng giúp phim tăng suất chiếu gấp ba. Nếu bộ phim này không đạt được thành tích như hiện tại, liệu anh có đủ kiên nhẫn để đi thêm một “vòng tròn 7 năm” nữa không, hay đây đã là ván bài tất tay của anh với điện ảnh?
Đạo diễn Chung Chí Công: Thực lòng, tôi không có khái niệm “tất tay”. Với tôi, làm phim là một hành trình rất dài. Nếu chẳng may bộ phim này không được khán giả đón nhận, giống như đứa con đầu tay ngày xưa từng gặp những khó khăn khi ra rạp, thì câu trả lời của tôi vẫn là tôi sẽ tiếp tục. Lý do để tôi dám khẳng định sự kiên trì đó là vì tôi biết mình có một điểm tựa. Tôi thấy mình may mắn khi suốt 7 năm qua được ở trong ngành quảng cáo, được khách hàng yêu thương giao dự án liên tục. Chính hành trình đó đã cho tôi một nguồn thu nhập ổn định để chăm sóc vẹn toàn cho gia đình, trước khi tôi dấn thân vào dự án điện ảnh lần này.
Trong buổi Premiere hôm trước, khi mọi người hỏi tôi có cần “bán nhà làm phim” không, tôi đã trả lời để mọi người hoàn toàn an tâm rằng “không có ngôi nhà nào phải bán đi trong bộ phim này cả”. Cách tôi ứng xử với việc kiếm tiền để làm phim ở hiện tại đã trở nên vun vén, trưởng thành hơn ngày xưa rất nhiều. Khi bước vào dự án, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Khi tôi nói “sẵn sàng”, nghĩa là kể cả khi bộ phim ra rạp không gặp may mắn, chúng tôi vẫn bình thản đối mặt. Chúng tôi sẽ tiếp tục tích lũy, tiếp tục dành dụm để làm bộ phim tiếp theo.
Với “Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi”, anh muốn nhắn nhủ gì đến những người trưởng thành đang phải gác lại ước mơ vì áp lực “cơm áo gạo tiền”?
Đạo diễn Chung Chí Công: Thực ra, tôi và ê-kíp cũng giống như tất cả mọi người, là những người trưởng thành đang gánh vác trên vai trách nhiệm chăm sóc con cái và ba mẹ hai bên. Chúng tôi cũng đối mặt với những áp lực mà thế gian vẫn thường gọi bằng bốn chữ “cơm áo gạo tiền”. Nếu bạn đang nuôi dưỡng một ước mơ nhưng lại bị những lo toan cuộc sống bủa vây, tôi chỉ muốn nhắn nhủ rằng đừng giữ ước mơ đó cho riêng mình, hãy thử một lần can đảm chia sẻ khao khát ấy với những người xung quanh. Biết đâu, sẽ có ai đó đứng ra và nói với bạn: “Tôi muốn thấy bạn là một người trưởng thành có ước mơ. Tôi sẽ giúp bạn”. Và họ sẽ giúp bạn bằng những hành động thiết thực nhất, có thể là sự hỗ trợ về tài chính, hoặc đôi khi chỉ là sự san sẻ về thời gian.
Đó chính là cách mà chúng tôi đã ứng xử với cuộc đời mình. Khi tôi nói với ba mẹ rằng năm nay tụi con muốn làm phim, ba mẹ tôi đã lập tức từ dưới quê lên Sài Gòn, thay chúng tôi chăm sóc các cháu để hai vợ chồng có thêm thời gian chuẩn bị và yên tâm lăn lộn trên trường quay. Chính nhờ sự tiếp sức ấy, bộ phim mới có thể thành hình. Thế giới của người trưởng thành quả thực có rất nhiều lo toan, nhưng tin tôi đi, bạn không hề đơn độc. Xung quanh chúng ta vẫn luôn có gia đình, bạn bè và những người thương mến sẵn sàng gánh vác, hỗ trợ một phần nào đó để ta tiếp tục hành trình.
Điều kiện duy nhất là bạn phải giữ cho ngọn lửa ước mơ ấy luôn cháy trong tim mình. Bạn phải tin rằng ước mơ đó đủ lớn, đủ quan trọng để bạn dốc sức theo đuổi. Và khi bạn tin rằng việc hiện thực hóa ước mơ đó sẽ mang lại ý nghĩa lớn lao cho cả cuộc đời mình lẫn những người yêu thương mình, thì đó chính là lúc bạn nên mở lòng. Hãy chia sẻ ước mơ của mình ra, để mọi người có cơ hội được cùng chung tay giúp bạn biến nó thành sự thật.
Sau “cơn sốt” vừa qua, anh đã có kế hoạch gì cho bộ phim tiếp theo của mình chưa? Liệu nó vẫn nằm trong đề tài âm nhạc và gia đình?
Đạo diễn Chung Chí Công: Tôi có thể khẳng định ngay gia đình và âm nhạc vẫn sẽ là linh hồn trong tác phẩm tiếp theo của mình. Đó là hai chất liệu đã thấm sâu vào máu thịt, là lăng kính để tôi nhìn nhận và lý giải thế giới này. Thực ra, ngay trong những ngày bộ phim vừa qua đang tạo nên sức nóng, tôi đã bắt tay vào đặt những viên gạch đầu tiên cho ý tưởng mới. Trong tác phẩm tới, tôi muốn đào sâu hơn nữa vào những giá trị văn hóa Việt Nam. Tôi khao khát đưa vào đó những chất liệu bản địa đậm đặc hơn, nơi yếu tố gia đình không chỉ là bối cảnh mà sẽ trở thành mạch ngầm mạnh mẽ, xuyên suốt và lay động hơn bao giờ hết.
Còn về chi tiết cụ thể hơn có lẽ tôi xin phép được giữ lại cho cuộc trò chuyện tiếp theo nếu còn cơ duyên. Bởi lúc này, mọi thứ vẫn đang ở trạng thái nảy nở, như những mầm xanh vừa mới nhú trong tâm trí tôi. Tôi cần thêm thời gian để chiêm nghiệm, để sắp xếp những mảnh ghép rời rạc thành một mạch truyện hoàn chỉnh và sâu sắc nhất.
Nhìn về tương lai dài hạn, anh mong muốn mình sẽ được công chúng nhớ đến với hình ảnh một đạo diễn như thế nào?
Đạo diễn Chung Chí Công: Nếu hỏi tôi mong muốn công chúng nhớ đến mình với hình ảnh một đạo diễn như thế nào trong 5 hay 10 năm tới, tôi muốn thấy mình là một người miệt mài với dòng phim âm nhạc và gia đình.
Tôi chỉ mong sao, mỗi khi một dự án mới của mình ra mắt, khán giả sẽ chẳng ngần ngại mà mua vé ra rạp. Tôi ước họ sẽ nói với nhau rằng “đi xem phim của anh Công đi, vì xem xong sẽ thấy lòng bình yên lắm, thấy yêu thương gia đình mình hơn, và âm nhạc trong phim thì thực sự rất hay”. Đó chính là những lời chia sẻ mà tôi đã may mắn được nghe từ khán giả trong chuyến cinetour vừa qua. Nó không chỉ là lời động viên, mà đã trở thành kim chỉ nam cho thế giới ước mơ mà tôi muốn xây dựng trong thập kỷ tới. Với tôi, sự công nhận lớn nhất của một người đạo diễn chính là được trở thành một “trạm dừng chân” tinh thần cho khán giả, nơi họ tìm thấy sự an trú và niềm tin vào những điều tử tế thông qua âm nhạc và những câu chuyện về tình thân.
Cảm ơn đạo diễn Chung Chí Công đã dành thời gian cho ELLE Man Việt Nam. Chúc anh luôn giữ vững đam mê và phát triển rực rỡ trong sự nghiệp!
_______
Bài: Hoàng Thúy Vân
Hình ảnh: NVCC