Trần Nhật Minh – Lựa chọn và những lối rẽ

19/10/2016, 07:00 AM

[Tạp chí ELLE MAN – 9/2016] Cách đây mười mấy năm, nhiều cánh cửa hấp dẫn chào đón, Trần Nhật Minh đã chọn trở về. Bây giờ thì, giữa rất nhiều cơ hội mà nếu đồng ý, chắc chắn Minh sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng Minh đã trụ lại. Sự lựa chọn nào cũng có nhiều lý do, tuy nhiên với Minh, lý do ấy nghệ sĩ vô cùng.

Không có quá nhiều sự khác biệt giữa Minh củangày mới trở về và Minh của hiện tại. Nhiệthuyết, đam mê và cực kỳ nghiêm khắc, Minhbuộc người ta có bao nhiêu năng lượng cũngvét hết để cháy cùng. Những lúc ấy, Minh thấymình được sống, nghe rõ từng nhịp đập con tim vẫn đang bồihồi, xúc động. Chính thứ xúc cảm tuyệt đẹp đó đã thôi thúcMinh kiên định trên con đường này, và truyền cảm hứng chorất nhiều cá nhân khác.

Chê thì dễ, làm mới khó!

tran-nhat-minh-lua-chon-va-nhung-loi-re-1

Anh từng chia sẻ, thuở nhỏ chẳng mơ làm nhạc trưởng. Vậy thì,khoảnh khắc nào đã khiến anh lựa chọn và yêu con đường này?

Lúc quyết định sang Nga học, trong mắt tôi lúc ấy, nó nhưmột chuyến phiêu lưu. Còn trẻ mà, lại được “thoát” ra khỏinhà và đi nước ngoài nữa chứ, ai mà không thích. Tôi cứ thếmà đi thôi, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi học một năm dự bịbên đấy rồi mới thi vào chính thức. Thật sự thì vẫn còn hamvui, cho đến khi vào học kỳ 1 năm thứ nhất, được chọn biểudiễn cho dàn hợp xướng, nho nhỏ thôi nhưng cảm giác đứngtrên sân khấu chỉ huy thú vị vô cùng. Lúc đó tôi nghĩ: “Wow,mình sẽ cố gắng làm tốt nhất có thể những gì được học ở đây”.Và, cứ thế, mỗi lần bước lên sân khấu là mỗi lần tâm hồn tôingất ngây xúc động.

Khoảnh khắc thứ hai là lần đầu tiên tôi trở về Việt Nambiểu diễn với vai trò nghệ sĩ trẻ trong chương trình Giai điệumùa Thu 2007 do Nhà hát Giao hưởng Vũ kịch TP. HCM(HBSO) tổ chức. Thời điểm đó tôi đang hoàn tất chươngtrình thạc sĩ bên Nga. Tôi nhớ y nguyên cái cảm giác hân hoanlúc mình bước lên sân khấu, cũng từng đấy công việc mình đãlàm như ở bên kia thôi nhưng do đi xa lâu quá, kiến thức vềxã hội trong nước rất ít, và biểu diễn trong không khí mới nêntôi vừa háo hức, vừa bỡ ngỡ. Buổi diễn thành công, tôi khôngdám nói về mặt khán giả dù phản hồi tốt. Điều làm tôi xúcđộng nhất chính là phản hồi từ các anh chị, các bạn trong dànhợp xướng – những người mà cho đến giờ vẫn cộng tác với tôi.Ngay lúc ấy tôi nghĩ, mình sẽ gắn bó với sân khấu đến lúc nàokhông còn sức, không còn mới hoặc mình làm tệ quá thì thôi.Và sân khấu đó chính là sân khấu HBSO. Cảm giác truyềncảm hứng cho một người nào đó rất đáng giá, huống chi cảmột hợp xướng và sau này là cả một dàn nhạc. Chính điều nàyđã tiếp cho tôi sức mạnh vượt qua vô số khó khăn.

Bạn biết đấy, cuộc sống và xã hội bây giờ cho mình nhiềungả rẽ và quyết định rẽ ngả nào là chuyện hàng ngày. Chínhâm nhạc và đam mê giữ mình đi đúng hướng và thẳng đường.Nó vượt qua cả nhu cầu vật chất.

Nói như vậy nghĩa là anh đã và đang băn khoăn trước nhiềulối rẽ?

Nói thì có vẻ hơi lớn lao, nhưng thực sự hồi trẻ tôi chỉ nghĩ chomình thôi. Sống ở đâu chẳng được. Hồi đi học ở bên Nga, tôitừng nghĩ cố gắng học và tìm việc để sống bên này. Rồi theothầy sang châu Âu biểu diễn, cũng lợn cợn nghĩ, hay là dừngchân ở châu Âu? Năm 2006, tôi nhận được lời mời sang Mỹ,một lời hứa mỏng manh thôi, nhưng nếu tôi chọn thì cuộc sốnghiện tại sẽ khác. Biết đâu tôi sẽ chỉ huy một dàn hợp xướngnho nhỏ nào đó, hoặc làm giáo viên, hoặc làm nail! Cuộc sốngcó thể an nhàn hơn nhưng chắc chắn là không thú vị. Đượcđứng trên sân khấu, được chỉ huy một buổi diễn thành công vàtrưởng thành lên từng ngày là niềm vui rất lớn với tôi.

Tôi tin đến một lúc nào đó, người ta sẽ bắt đầu nghĩ đến việckhông chỉ sống cho riêng mình nữa. Lý do đơn giản tôi chọntrở về là vì muốn chăm sóc bố mẹ. Nhà tôi neo người, chỉ cóbố mẹ và chị gái mà thời gian gia đình sống trọn vẹn bên nhaurất ít. Mẹ tôi là phóng viên quốc tế, thường xuyên đi nướcngoài, cứ 8 tháng ngoài nước, 4 tháng trong nước, năm nàocũng vậy. Lúc mẹ về hẳn bên này thì đến lượt tôi đi. Ngày tôiquyết định về lại Việt Nam, chỉ nghĩ mình đi xa lâu quá rồi nênthử thay đổi công tác, môi trường làm việc xem sao. Dần dầnnó thay đổi cuộc sống của mình. Ngả rẽ thì lúc trước có nhiềunhưng bây giờ mỗi quyết định là cho cả gia đình và cho cả thếhệ tương lai, những người được tôi truyền cảm hứng, một kếhoạch lớn hơn.

tran-nhat-minh-lua-chon-va-nhung-loi-re-2

Nhiều người sống ở nước ngoài, quen với lối sống và cách làm việc bên đấy, trở về Việt Nam thường bị sốc. Bản thân anh cólúc nào rơi vào trạng thái: “Hay là, bỏ hết để sang bên kia bắtđầu lại”?

Trở ngại lớn nhất của tôi là lúc bắt đầu làm quen với thước đoở đây và môi trường mình học. Cái mình học bên kia thì hayđấy nhưng liệu áp dụng, khán thính giả Việt Nam sẽ phản ứngnhư thế nào, liệu có phù hợp không? Nó khiến tôi hơi thiếu tựtin và gây ra một số khó khăn. Bây giờ chuyện đó tôi vẫn cânnhắc nhưng chắc chắn là đỡ hơn trước rất nhiều.

Còn việc có quay lại hay không thì câu trả lời là không! Vìtôi khá hiểu đời sống bên kia. Ở đâu cũng có khó khăn, cũngcó những việc đẹp và chưa đẹp, cũng có người này người kia.Nghề nào thì tính cạnh tranh cũng rất cao, nhưng với âm nhạcvà nghệ thuật, nó khiến người ta phần nào mất đi tính nghệ sĩ.May mắn là lĩnh vực tôi đang hoạt động ở Việt Nam sự cạnhtranh không có nhiều. Đương nhiên, như vậy cũng không tốtnhưng khốc liệt quá thì tôi sợ! Không phải sợ cạnh tranh màlà sợ mất đi tính nghệ sĩ. Mà như vậy mình chẳng thể bay bổngđể sáng tạo nữa.

Tình trạng hay so sánh người Việt với người nước ngoài đangrất phổ biến, anh có thường xuyên chứng kiến?

Bản thân tôi hàng ngày vẫn đối diện với những cuộc tranhluận này cùng bạn bè, người Việt có mà người nước ngoàicũng có. Ngày trước, tôi cũng khá cực đoan và tự ti. Nhưngrồi tôi nghĩ: “Okay, nếu anh giỏi như thế anh về làm thử đi!”.Tôi bắt đầu có cái nhìn bao dung hơn về thị trường. Đươngnhiên là mình không dễ dãi. Nhưng tôi quan niệm, mìnhcứ làm hết sức có thể. Chê thì dễ. Làm mới khó! Ai chê thìmình… nghe thôi!

Không riêng gì âm nhạc mà trong bức tranh toàn cảnh nóichung, tôi nghĩ nếu ta chưa thể tác động được vào thì trướcnhất mình cứ ý thức tốt, cứ tử tế đã. Một người ý thức tốtthì sẽ kéo theo những người có cùng năng lượng tích cực đểnhân điều tốt đẹp lên; chứ cứ chăm chăm đổ lỗi rồi lên tiếngtrách móc thì dễ quá mà cũng chẳng thể giải quyết được gì,phải thế không?

Muốn đẹp, trước hết phải đúng

tran-nhat-minh-lua-chon-va-nhung-loi-re-4

Một trong những ấp ủ lớn nhất của anh là mang nhạc giaohưởng đến với người trẻ. Hành trình đó so với dự định ban đầu có như anh kỳ vọng?

Thực tình hình dung của tôi về việc phổ biến nhạc giao hưởnglúc bắt đầu thì kỳ vọng hơn những gì đang diễn ra. Một phầncũng là do tôi đang trong giai đoạn lựa chọn chuyên môn. Tôixuất phát từ chỉ huy hợp xướng và được lãnh đạo Nhà hát tạođiều kiện làm việc trực tiếp với dàn nhạc. Sau thời gian họctập, tôi được giao chỉ huy dàn nhạc. Đó là chỉ nói trong lĩnhvực cổ điển. Ngoài ra, trong nhạc trẻ, tôi làm việc với các anhViệt Anh, Anh Khoa, Hoài Sa, được mọi người tạo điều kiệnbước vào nhạc Pop, làm việc giao thoa giữa Pop và cổ điển bàibản hơn. Tôi muốn thành lập một dàn nhạc thực sự, đánh bàibản đàng hoàng, gọi là Pop Orchestra, thay vì đánh vu vơ nhưtrước đây.

tran-nhat-minh-lua-chon-va-nhung-loi-re-5

Tại Hà Nội có cách tiếp cận nhạc cổ điển là mang âm nhạc rađường phố, anh có dự định làm tương tự ở Sài Gòn?

Dự án nhạc giao hưởng cho sinh viên của HBSO hiện đãbước qua năm thứ sáu, hình thức dù không đình đám, nổitrội nhưng tôi tin là vẫn tạo được sức ảnh hưởng nhất định.Tôi muốn làm với tinh thần rèn luyện một phong cách thayvì bạn và người yêu dắt tay nhau đi dạo bờ hồ, thấy nhạc haythì dừng lại nghe, không thích nữa thì đi tiếp. Tôi muốn từlúc các bạn trẻ nhận vé mời, đến xem và kết thúc là một quátrình chuẩn bị, từ phục trang cho đến tâm thế. Nó khôngsang trọng như người trưởng thành đâu nhưng tinh tươmvà háo hức.

Tôi rất thích ngắm khuôn mặt thính giả trẻ trong nhữngchương trình đó. Tôi thường nhìn xuống xem các bạn từ lầnđầu tiên đến bây giờ khác nhau thế nào. Tôi nghĩ, đem nhạcgiao hưởng ra đường cũng hay và dễ gây tò mò, chú ý nhưngđiều tôi hướng đến là giáo dục tinh thần và tạo một lớp thínhgiả trẻ được định hình. Họ yêu thích rồi thì bản thân họ, concái sẽ duy trì tình yêu ấy. Phải kiên nhẫn, xây từ từ (thay vì sosánh với phương Tây) thì mới tạo thành một lớp thưởng thức quen thuộc. Cũng giống như mình cấy một đợt lúa mới trướcnhiều hình thức giải trí hấp dẫn (kể cả những thứ lạ vô cùngmà chính mình cũng không hiểu vì sao họ thích) vậy.

tran-nhat-minh-lua-chon-va-nhung-loi-re-5

Hướng đến cái đẹp và yếu tố cốt lõi bên trong là triết lý sống củaanh thì phải?

Đúng là như vậy! Nghệ thuật thì phạm trù đúng và đẹp khátrừu tượng. Nhưng, cứ phải đúng cách trước đã. Đúng rồi mớiđẹp. Nó cũng giống như mẹ bạn nấu món ăn rất ngon và bạnmuốn bạn bè mình được thưởng thức thì phải dụng công nấunướng và mời họ đến để chia sẻ, thưởng thức vậy.

Cũng đã gần mười năm, từ ngày anh về lại Việt Nam. Nhìn lại,anh nghĩ gì về sự thay đổi?

Đó là điều không thể tránh khỏi. Nếu bảo thay đổi là tiến hóathì có vẻ to tát nhưng sau chừng ấy năm mà Trần Nhật Minhvẫn nói tiếng Nga tốt hơn tiếng Việt thì không được rồi! (cười)Tôi nghĩ, làm gì cũng phải hết mình và bắt đầu từ việc nhỏ nhất.Và một trong những quyết định đúng đắn của tôi là trở về.

Thanh Bùi, những người bạn & cái nắm tay

Cuộc trò chuyện với ELLE MAN hôm ấy, bên cạnh Thanh Bùi còn có biên đạo Alexder Tú, nhà sản xuất - DJ Chi Thanh, biên đạo Tony Trần và Charles...

Thất bại lớn nhất của anh đến thời điểm này là gì?

Nhiều quá, không biết là nên kể từ đâu. (cười lớn) Có lẽ là…(suy nghĩ rất lâu) tôi không có kế hoạch rõ ràng trong cuộcsống. Ví dụ như là, đến thời điểm này thì cần phải làm cái này,cái kia. Phải đặt mục tiêu, kế hoạch ba năm, năm năm nhưngtôi không giỏi về việc sắp xếp cuộc sống. Biết làm sao được,cái tính của mình nó vậy! Bài học nào cũng có, nó là kinhnghiệm và mình thì không thể sống lại lần thứ hai được.

Dự án đang ấp ủ khiến anh cảm thấy phấn khích?

Tháng Ba năm nay tôi sang Pháp làm trợ lý cho một chươngtrình Opera. Thành phố đó nhỏ lắm, người dân không có nhàhát, muốn đi xem thì họ phải lái xe ra Lyon. Vậy là địa phươngquyết định một năm tổ chức chương trình ngoài trời một lần,kéo dài bốn đêm. Tôi rất xúc động và thấy nó ý nghĩa quá. Ấpủ của tôi là một, hai năm nữa, mình cũng sẽ mang một chươngtrình đầu tư bài bản, chất lượng như vậy ra ngoài trời. Tôi thấy
họ làm được và tôi nghĩ mình sẽ làm được.

Xin cảm ơn anh!

—-

Nguồn: Tạp chí Phái đẹp ELLE

Top nam diễn viên "thần tượng" Hàn Quốc của thập niên 90-2000 Top nam diễn viên "thần tượng" Hàn Quốc của thập niên 90-2000
Từ thập niên 1990, Hàn Quốc gây chú ý trong khu vực với sự trỗi dậy của những bộ drama sướt mướt. Đến những năm 2000, “Hàn...
La Quốc Bảo: “Hãy bắt đầu với chữ 'Tâm' khi kinh doanh dựa trên văn hoá” La Quốc Bảo: “Hãy bắt đầu với chữ 'Tâm' khi kinh doanh dựa trên văn hoá”
La Quốc Bảo, từng tạo nên tiếng vang qua BST Annam Heritage với những đôi giày Converse được "phủ" hoạ tiết hoa văn Nhật Bình...
9 cá tính thời trang “già gân” hot nhất hiện nay 9 cá tính thời trang “già gân” hot nhất hiện nay
Thời đại kỹ thuật số và mạng xã hội đã "phẳng hoá" cách chúng ta tiếp cận thời trang. Không chỉ GenZ hay Millennials, chỉ với...
Tỷ phú Bernard Arnault - Cuộc đời danh vọng của "Hoàng đế" LVMH Tỷ phú Bernard Arnault - Cuộc đời danh vọng của "Hoàng đế" LVMH
Đứng sau tập đoàn LVMH - đế chế khổng lồ sở hữu Louis Vuitton, Christian Dior, Givenchy... tỷ phú Bernard Arnault lạnh lùng và...
Lee Jung Jae (Squid Game) và 5 sự thật thú vị có thể bạn chưa biết Lee Jung Jae (Squid Game) và 5 sự thật thú vị có thể bạn chưa biết
Kể từ khi ra mắt vào giữa tháng 9/2021, Squid Game, tựa phim truyền hình thể loại sinh tồn của Hàn Quốc trên Netflix, trở...
Top nam diễn viên "tượng đài" của Hong Kong thập niên 90-2000 Top nam diễn viên "tượng đài" của Hong Kong thập niên 90-2000
Tiếp nối danh sách những nam diễn viên "tượng đài" của Hong Kong, nếu trong hai thập kỷ 70-80 là thời điểm điện ảnh Hong Kong...
Top nam diễn viên "tượng đài" của Hong Kong thập niên 70-80 Top nam diễn viên "tượng đài" của Hong Kong thập niên 70-80
Hai thập kỷ 70 và 80 là thời điểm điện ảnh Hong Kong bắt đầu lên ngôi với nhiều phim truyền hình (TVB, ATV) ăn khách. Từ đó...
McLaren - Cái tên viết nên lịch sử của những đường đua McLaren - Cái tên viết nên lịch sử của những đường đua
McLaren không chỉ được biết đến một trong những đội đua Công Thức 1 thành công nhất, mà còn là tượng đài huyền thoại trong...
Mr.Luu – Người thợ da cần mẫn giữa nhịp sống hiện đại Mr.Luu – Người thợ da cần mẫn giữa nhịp sống hiện đại
Để hoàn thiện một sản phẩm thủ công, ngoài tình yêu lao động, tính kỷ luật khắc kỷ còn là quá trình không ngừng tư duy về cải...