Tuy là 10 năm nhưng may mắn thay ở khoảng giữa đó, Bruno Mars vẫn kết hợp với Anderson .Paak để cho ra mắt album mang tính biểu tượng An Evening with Silk Sonic vào năm 2021. Lấy cảm hứng từ Motown, R&B, Soul của thập niên 1970, album gây chú ý với single Leave the door open được gọi tên là Ca khúc của năm, Bài hát của năm tại giải Grammy 2022. Với The Romantic, Bruno Mars cho thấy một sự tiếp nối xen lẫn thoát ly, trong một phong cách vừa quen vừa lạ.

“The Romantic” của Bruno Mars: Một thiên tình truyện
The Romantic vẫn là những bản tình ca mà từ đó nam ca sĩ tạo dựng tên tuổi, từ Doo-Wops & Hooligans (2010), Unorthodox Jukebox (2012) đến 24K Magic (2016). Với 9 ca khúc, The Romantic là một đĩa nhạc thấm đẫm tình yêu, mang tính biểu tượng qua từng giai đoạn. Ở đó có lúc tán tỉnh (Risk It All, God Was Showing Off), khẳng định tình yêu (Cha Cha Cha, I Just Might, On My Soul, Something Serious) đến hờn giận (Why You Wanna Fight?) và rồi gửi đi những lời tiếc nuối (Nothing Left, Dance with Me).
Vẫn rất lãng mạn, Bruno khiến ta nhớ đến bản hit Talking to the moon ở Risk it all mở đầu đĩa nhạc cùng hình tượng mặt trăng: “I’ll do anything, anything you ask me to/ Say you want the moon/ Watch me learn to fly”. Bài hát cho thấy tình yêu dâng hiến, vượt qua núi non cũng như bão lửa. Sau đó ở God Was Showing Off, anh cũng sử dụng nhiều điển tích Kinh Thánh về người đi trên mặt nước, biến nước thành rượu… để nói về cách bản thân Thánh hóa người yêu, rằng cô là điều đẹp nhất Chúa từng tạo ra.
Nối tiếp chất “ăn chơi” mà 24K Magic và An Evening with Silk Sonic đã từng mang đến, hai bài hát Cha Cha Cha và I Just Might cũng rất sôi động với điệu vũ cuồng nhiệt: “Move your body right here, just a little closer next to mine, uh/ Come on and cha-cha-cha with me/ And I’ma cha-cha-cha with you tonight”. Không quá khó thấy Bruno Mars tiếp tục chứng minh khả năng gợi nên cảm giác, khi quang cảnh ấy không chỉ ồn ã về mặt âm nhạc, mà còn trong chính lời hát anh muốn gợi lên.
Ở nửa sau đĩa nhạc, các ca khúc cũng đa dạng cảm xúc hơn. Trong đó Why You Wanna Fight? chứa nhiều nỗi niềm với tiếng riff guitar đáng nhớ, khiến ta liên tưởng ngay đến bản hit Grenade giận dữ, đối lập với sự hối hận trong hai ca khúc Nothing Left, Dance with Me đặt ở sau cùng. Với giọng hát êm đềm, chân thành, một lần nữa không khí của When I Was Your Man trở lại, và không ngoa khi nói ca khúc này nhiều khả năng sẽ trở thành “thánh ca thất tình” mới bởi khả năng khơi gợi cảm xúc đặc biệt.

Latinh mới mẻ, hoài cố quen thuộc
Chủ đề nói trên cho thấy Bruno Mars vẫn rất nhất quán từ những ngày đầu, nhưng thay vì lặp lại bản thân, The Romantic lại là album có những chất liệu tạo nên bất ngờ. Chắc hẳn không phải không có lý do khi nam ca sĩ chọn I Just Might làm single mở đường, bởi nó chứa đựng nhiều chất Motown từ dự án trước, rất hợp lý để trở thành cầu nối. Điều này cũng dẫn đến khi Risk It All mở đầu album, nam ca sĩ đã tạo nên sự bất ngờ không thể lường trước, khi sử dụng chất Latinh mà mình sở hữu nhưng từ trước đến nay chưa từng lộ diện.
Theo đó, có cha là người Puerto Rico và mẹ là người Philippines, nhiều khả năng âm nhạc Latinh ảnh hưởng đến anh ngay từ rất sớm, nhưng phải đến nay mới hiện diện. Trong hai ca khúc đầu tiên, Bruno Mars đã sử dụng ban nhạc mariachi đặc trưng của khu vực này với guitar, violin, kèn trumpet, viola và trống conga mới mẻ, tạo nên tính nhiệt đới bắt tai. Là bản bolero Mexico uyển chuyển, gần với bossa nova, Risk It All có nội dung lãng mạn, trong khi dàn dây tạo ra sự lung linh cho bản phối, conga hình thành tiết điệu chậm rãi thì kèn trumpet lại là chấm phá rất khó để quên.
Những nhạc cụ này sau đó cũng tạo nên điểm nhấn độc đáo ở Cha cha cha sôi động hơn, mang đậm màu sắc Salsa cũng như Something Serious có màu rock của vùng Caribe mà Santana từng rất thành công. Những nhạc phẩm này có thể không mới với những người yêu chất Latinh, nhưng việc một ngôi sao R&B/Soul được đánh giá cao như Bruno Mars lại sử dụng chúng là khá bất ngờ. Tuy vậy điều đáng tiếc là màu sắc này chỉ xuất hiện ở nửa đầu đĩa nhạc mà không được duy trì cho đến cuối cùng.
Ở nửa sau album, do vẫn hợp tác cùng D’Mile ở An Evening with Silk Sonic nên màu sắc thập niên 1970 cũng trở lại nhiều và đậm nét hơn. Bruno cũng mang vào các bài hát như Why You Wanna Fight?, Nothing Left nhiều chất Soul hơn hẳn, gợi nhắc đến giai đoạn mà Aretha Franklin, Stevie Wonder… khiến người nghe choáng váng. Cấu trúc đảo phách, lên tone liên tục khiến ca khúc trở nên đáng nhớ, trong khi các đoạn staccato với cách hát như đối thoại đặc trưng của người da màu cũng được nam ca sĩ tận dụng tối đa, mang đến những bài hát đắm chìm và rất ấn tượng.
Chất giọng trầm, khàn của Bruno Mars cũng là điểm nhấn ấn tượng. Nếu trước đây âm nhạc của anh tương đối phức tạp trong khâu phối khí, thì ở đĩa nhạc gần như được tinh giản này, vẻ đẹp trong âm sắc, sức căng của giọng ở quãng thuận lợi… đã tạo ra một cuộc trình diễn về vocal gần như hoàn hảo. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo có ở khắp nơi, The Romantic góp phần minh chứng luôn có những thứ máy móc không thể thay thế, và những gì Bruno thể hiện là một trong số đó.

Hạn chế đáng tiếc
Tuy vậy, The Romantic vẫn còn vài điều để lại tiếc nuối. Đầu tiên như đã nói trên, yếu tố Latinh tuy rất phù hợp, gây được ấn tượng, nhưng chỉ xuất hiện ở nửa đầu album, khiến cho người nghe đôi khi hụt hẫng trong việc chờ đợi Bruno Mars có thể làm gì với một chất liệu có nhiều dư địa khai thác và được yêu thích, đặc biệt sau thành công của Bad Bunny ở Grammy 2026 và tiết mục nghỉ giữa giờ Super Bowl Halftime Show mới đây. Hy vọng ở dự án sau, nam ca sĩ sẽ tìm ra cách để nâng tầm hơn nữa “gia vị” nói trên.
Không dừng ở đó, việc chỉ có 9 ca khúc với thời lượng 31 phút dường như vẫn còn quá ngắn. Không thể phủ nhận điều này một mặt giúp album có concept cô đọng, súc tích, không quá dàn trải như khuyết điểm mà nhiều đĩa nhạc mắc phải; nhưng với sức sáng tạo của Bruno Mars và hơn 10 năm chờ đợi một sản phẩm solo, thì con số này dễ gây nản lòng. Ngoài ra việc không có khách mời cũng khiến album kém phần hấp dẫn, khi cả 2 bản hit gần đây là Die with a smile với Lady Gaga và APT. với Rosé đều là kết hợp, thành công vang dội.
Cuối cùng, yếu điểm lớn nhất ở The Romantic là sự mới mẻ chưa nhiều. Trừ nửa đầu có màu Latinh khá lạ, thì ở nửa sau, người ta có thể thấy sự tương đồng và màu sắc của âm nhạc thập niên 1970 trong các bài hát. Cũng vì lẽ đó, ý nghĩ vì sao phải nghe Bruno Mars trong khi Stevie Wonder có cách thể hiện nhiều màu sắc hơn hẳn; hay vì sao phải thưởng thức album này khi Aretha Franklin đã tạo ra được những bản Soul/R&B kịch tính, trở thành kinh điển cho đến ngày nay… thường trực xuất hiện.

Ngoài ra, với An Evening with Silk Sonic, Anderson .Paak và các khách mời như Thundercat vốn là những nghệ sĩ tài năng trong dòng R&B/Soul, nên các ca khúc trong dự án này có kết cấu khá lạ, đậm tính sáng tạo. Trong khi với đĩa nhạc solo này, Bruno Mars chưa làm được điều đó. Tuy vậy, The Romantic vẫn là một đĩa nhạc thú vị. Nó cũng là album hiếm hoi mà chỉ cần lắng nghe lần đầu, người ta đã thích và nhún nhảy theo. Dẫu không phải dự án hoàn hảo nó vẫn nhắc ta nhớ vì sao Bruno Mars luôn là một trong những nghệ sĩ R&B đáng nghe nhất ngày nay.
_______
Bài: Vỹ Dương