19/06/2026

Hiện tượng phòng vé “Obsession” có gì thú vị?

Hiện tượng phòng vé “Obsession” có gì thú vị?
Trở thành “cú hit” phòng vé mới nhất, Obsession không chỉ gây chú ý bởi những cảnh quay rợn người cần có của thể loại kinh dị, mà còn cho thấy cách tiếp cận mới mẻ của những nhà sáng tạo nội dung ở vai trò đạo diễn.

 

Sau hơn một tháng phát hành, Obsession đã thu về hơn 285 triệu USD trên toàn thế giới. Trong thời điểm mà các bom tấn ngày càng khó chạm đến mốc này và có lợi nhuận, tác phẩm của Curry Barker đã làm được điều đó, khi chi phí sản xuất chỉ khoảng 750.000 USD, và được Feature Films mua quyền phân phối ở con số 15 triệu USD.

Cùng Backrooms – Thực thể quỷ quyệt, đây có thể nói là một trong hai tác phẩm thắng lớn nhất trong nửa năm qua. Đâu là lý do đứng sau thành công lớn này?

Obsession
Ảnh: Tư liệu

Từ kinh dị đến ghê tởm

 

Về nội dung, bộ phim thuộc thể loại kinh dị – tâm lý – siêu nhiên, xoay quanh Bear (Michael Johnston) và những rắc rối mà anh vướng vào. Có hội bạn thân gồm Ian (Cooper Tomlinson), Sarah (Megan Lawless) và Nikki (Inde Navarrette) cùng làm việc trong một cửa hàng âm nhạc, anh nhanh chóng nhận ra mình có cảm xúc với Nikki nhưng không thể nào mở lời.

 

Vào một ngày nọ, khi biết Nikki bị mất chiếc vòng đeo tay, anh đã vào một cửa hàng với ý định mua tặng cô một chiếc khác. Tuy vậy, anh nhanh chóng bị thu hút bởi món đồ chơi mang tên One Wish Willow được quảng cáo có thể biến lời ước thành hiện thực. Nhận thấy thử cũng chẳng sao, anh đã thực hiện điều đó mà không hề biết điều đang chờ đợi mình.

 

Từ khoảnh khắc thanh gỗ bị bẻ gãy, Nikki thay đổi một cách choáng ngợp, từ xa cách chuyển sang gần gũi và xác định mối quan hệ với Bear. Tuy nhiên mọi thứ không dừng ở đó, khi tình yêu với cô gần như ám ảnh, dẫn đến ghen tuông vô cớ, từ đó gây ra những hành động khó lý giải như tự làm hại bản thân cũng như người khác.

Obsession
Ảnh: Tư liệu

Đứng trước điều đó, Bear muốn thu hồi lời nguyền nhưng nhận ra mỗi người chỉ có một điều ước duy nhất, và chúng chỉ được hóa giải khi người thực hiện không còn trên cõi đời này. Liệu anh sẽ làm cách nào để thoát khỏi đó, và mọi chuyện sẽ đi đến đâu?

 

Đầu tiên, một trong những điểm thu hút của bộ phim này nằm ở kịch bản, khi Obsession có sự giao thoa giữa những cú jumpscare gây hoảng sợ lẫn những cảnh phim mang đến cảm giác nghẹt thở, “khó chịu”. Curry Barker có thể nói đã kết hợp được hai điều này, mang đến những góc máy không ngừng ám ảnh, khi Nikki dần đánh mất bản thân, trở thành một con người khác.

 

Tài năng của đạo diễn trẻ nằm ở chỗ anh không ngừng gia tăng mức độ bất an, đẩy đến giới hạn sự chịu đựng của khán giả, và có thể nói đó là thành công bậc nhất. Theo dõi bộ phim, thay vì chỉ có riêng sự hoảng sợ, giờ đây thứ được cảm nhận ở mức áp chế cao hơn hẳn chính là cảm giác ghê tởm khi những sự thật dần được tiết lộ.

 

Barker cho thấy khả năng nắm giữ mạch phim khá tốt, khi sự biến thái và nỗi ám ảnh tăng tiến từ từ. Chúng đôi khi vồ vập như phân đoạn Nikki “xử lí” Sarah vì dám “hẹn hò giữa đêm” với người yêu mình, nhưng cũng có khi vô cùng tĩnh lặng, như phân đoạn hộp cơm trưa của Bear được làm từ một “thành phần” không thể đoán trước, lẫn bữa tiệc ở nhà Ian…

 

Qua đó, bộ phim có sự tổng hợp của nhiều yếu tố: body horror, jumpscare gây bất ngờ lẫn tâm lý kích động được đẩy đến mức cao trào khi các nhân vật giờ phải đối mặt với những điều ma mãnh, trở nên khó đoán.

Obsession
Ảnh: Tư liệu

Diễn xuất thu hút

 

Bên cạnh kịch bản bất ngờ, một điểm mạnh khác của Obsession nằm ở phần hình ảnh. Theo đó sự leo thang trong cảm xúc cũng như mạch truyện đã được xử lý một cách tối ưu qua phần quay phim với các khung hình, màu sắc, ánh sáng đậm chất cổ điển, như những tác phẩm thuộc thập niên 1990, 2000. Bối cảnh cũng được thiết lập chật chội, khắc họa thêm nữa sự căng thẳng không ngừng tăng tiến.

 

Về mặt diễn xuất, Navarrette và Johnston có màn trình diễn vô cùng xuất sắc. Trong đó vai diễn Nikki để lại ấn tượng lâu dài khi những thay đổi từ cử chỉ, nét mặt được cô xử lý một cách tinh vi, mang lại cảm giác ám ảnh. Đơn cử những thay đổi ở khuôn miệng, ánh mắt đều được bắt cận, và chính sự thay đổi khó lường đã làm nên sự bất định ở vai diễn này.

 

Navarrette cũng có những phân cảnh bùng nổ, như khi cả hai tranh cãi trong một quán ăn và cảm xúc của cô chuyển từ tự nhiên sang nhõng nhẽo, gây ra một vụ bê bối muốn người yêu mình xuống nước, xin lỗi bản thân. Những nét diễn này có phần hơi quá của thể loại kịch nghệ, nhưng áp vào một nhân vật bất ổn như Nikki, chúng lại tỏ ra phù hợp không ngờ.

Obsession
Ảnh: Tư liệu

Trong khi với vai Bear, Michael Johnston mang đến sự chuyển đổi từ một chàng trai hồn nhiên, có phần ngốc nghếch ở buổi ban đầu; sang sự khó hiểu và bị mắc kẹt giữa tình thế mà bản thân mắc phải. Chính sự không thể thoát khỏi những thứ kỳ dị trong vai diễn của anh khiến người xem cảm thấy lo sợ, và là điểm nhấn đáng nhớ.

 

Để rồi từ một câu chuyện ái tình gượng ép, bộ phim trở nên độc đáo khi còn đề cập đến nhiều vấn đề khác như lòng tham, tị hiềm, ghen ghét, đố kỵ… Chi tiết Ian thay vì có thể cứu bạn đã dành điều ước từ món đồ chơi để lấy hàng triệu USD cho thấy một thực tế khác về lòng người và nhân tính. Hay khi Sarah dẫu biết Bear đã có người yêu nhưng vẫn ôm mộng cũng cho thấy một sự đối đầu với chính Nikki…

 

Tuy vậy Obsession vẫn có những hạn chế nhất định, khi phần kết đến khá nhanh chóng và chưa để lại cú áp phê thật sự cho người xem. Việc kiến tạo kết thúc đơn giản cũng khiến bộ phim dễ dàng trôi tuột, thay vì trở thành chủ đề bàn luận trên mạng xã hội, từ đó nối dài sức nóng. Điều này có thể thay đổi bằng cái kết mở, tin chắc khi ấy mọi thứ sẽ lại huyền bí và tạo ra thảo luận nhiều hơn.

 

Từ Youtuber đến đạo diễn điện ảnh

 

Có thể thấy tuy là tác phẩm có kinh phí thấp, nhưng Obsession được thực hiện một cách chỉn chu và rất tối ưu, nhất là bước tiến vượt trội trong kịch bản, diễn xuất lẫn quay phim. Nhưng quan trọng nhất là cách Curry thấu hiểu tâm lý người xem, để qua đó dù cho không xuất hiện bất cứ loài ma hay linh hồn tàn ác nào, nhưng sự sợ hãi vẫn được truyền đến một cách rõ ràng.

 

Ngoài những điều trên, thành công của Obsession cũng không thể không nhờ đến danh tiếng đã có trước đó của Curry Barker. Là nhà sản xuất nội dung chuyên về hài kịch, anh đã có sẵn lượng khán giả yêu thích đông đảo, vì vậy mà không cần các ngôi sao thu hút truyền thông, bộ phim vẫn rất thành công.

Obsession ám ảnh
Ảnh: Tư liệu

Không dừng ở đó, với vai trò là Youtuber phải liên tục đối mặt với bài toán thu hút khán giả, Barker cũng đã áp dụng rất tốt kinh nghiệm của mình vào tác phẩm này, khi chúng vô cùng gần gũi với thế hệ trẻ.

 

Ngoài ra, với chi phí chỉ khoảng 750,000 USD, tác phẩm cũng rất thuận tiện cho các nhà phân phối và sản xuất mua bản quyền trong thời điểm Hollywood thắt chặt chi tiêu, sau khi chứng kiến nhiều tác phẩm bom tấn và kinh phí lớn thất bại thảm hại.

 

Điều này đã được chứng minh tại LHP Quốc tế Toronto 2025, khi được trình chiếu lần đầu tại hạng mục Midnight Madness cho các tác phẩm kinh dị – siêu nhiên vào lúc nửa đêm, bộ phim đã nhanh chóng tìm thấy nhà đầu tư. Số tiền chuyển nhượng sau đó cũng được đánh giá là mức cao nhất từng được ghi nhận trong lịch sử TIFF.

 

Sau cuối, thời điểm ra mắt cũng có thể nói là lựa chọn hợp lý của cả ekip. Xuất hiện trước khi 2 bom tấn là The Disclosure của Steven Spielberg và The Odyssey của Christopher Nolan ra rạp, Obsession dường như đã thu hút toàn bộ sự chú ý ở các tuần trước đó. Và với nền móng đã đạt được, bộ phim đang không ngừng cho thấy sự tăng tốc của mình, khẳng định rằng sự yêu thích vẫn rất mạnh mẽ.

 

Qua đây, có thể thấy trong thời đại phát triển của mạng xã hội, cơ hội đang được chia đều cho bất cứ ai. Nắm bắt lợi thế đã có dưới cương vị YouTuber, Curry Barker biết cách tận dụng chính lợi thế này, từ đó tạo ra tác phẩm thu hút, hấp dẫn, không ngừng đẩy giới hạn của người xem tăng tốc, từ đó để lại nỗi sợ không thể nào quên.

______

Bài: Vỹ Dương