Nhờ sự xuất hiện của tài tử Chris Pratt, Bằng chứng sinh tử (tựa gốc: Mercy) gây chú ý từ khi công bố. Nội dung đầy hứa hẹn khi khai thác yếu tố AI và các vấn đề đạo đức trong xã hội hiện đại. Đáng tiếc, kịch bản còn nhiều lỗ hổng khiến câu chuyện chưa đủ thuyết phục.

Bằng chứng sinh tử: Phiên tòa AI dần thay thế con người
Bằng chứng sinh tử lấy bối cảnh tương lai khi tội phạm gia tăng chóng mặt, hệ thống tư pháp truyền thống không còn đủ mạnh để đối phó. Công nghệ AI được tích hợp để tạo ra tòa án ảo với tỷ lệ chính xác cao, không lệ thuộc cảm xúc con người.
Từng ủng hộ hệ thống mới, cảnh sát Chris Raven (Chris Pratt) bỗng trở thành kẻ bị tình nghi trong vụ án giết vợ. Anh có đúng 90 phút để trình bày bằng chứng, tranh luận và thuyết phục thẩm phán AI tên Maddox (Rebecca Ferguson). Nếu thất bại, Chris sẽ bị tử hình ngay lập tức mà không có quyền kháng cáo.
Càng đi sâu vào quá trình xét xử, người xem càng nhận ra mặt trái của công nghệ, những ảnh hưởng của AI với mối quan hệ giữa người với người.

Bằng chứng sinh tử chạm vào chủ đề thời sự khi khai thác yếu tố AI. Cách tiếp cận gợi nhớ các tác phẩm kinh điển như A.I. Artificial Intelligence (2001) hay Minority Report (2022). Phim tạo điểm đặc sắc khi kết hợp chủ đề tư pháp với trí thông minh nhân tạo. Công cụ ảo được mô tả như một công cụ sắc lạnh, đầy hiệu quả trong việc vạch trần tội phạm.
Ngồi ghế đạo diễn là Timur Bekmambetov – “ông trùm” của thể loại screenlife, từng đứng sau các phim Unfriended (2015), Searching (2018), Profile (2018)…
Anh duy trì nhịp độ ở nửa đầu khá tốt, với những pha truy đuổi và đối đầu được dàn dựng gọn gàng, tiết chế. Đặc biệt, nhiều cảnh quay chân thật, tạo được sự căng thẳng cần thiết mà không lạm dụng hiệu ứng CGI đắt đỏ.

Đáng tiếc, đạo diễn chưa duy trì được độ hấp dẫn ở nửa sau. Khi không còn cảnh hành động, phim tập trung vào căng thẳng tâm lý cũng là lúc câu chuyện đứt gãy. Nhiều tình tiết được xử lý chóng vánh, thiếu sự phát triển và dẫn dắt hợp lý.
Phong cách “screenlife” vốn là sở trường của Timur Bekmambetov lại trở thành điểm phản chủ. Quá nhiều màn hình, cộng thêm khâu cắt dựng dồn dập khiến diễn biến rối rắm, khó hiểu.
Kịch bản đi vào lối mòn khi phê phán cách AI thao túng sự thật dựa trên dữ liệu sai. Cú twist cuối phim cũng chưa đủ bất ngờ để tạo dư âm mạnh mẽ.

Chris Pratt không cứu được bộ phim
Thuộc hàng ngôi sao Hollywood đắt giá nhất hiện nay, Chris Pratt được kỳ vọng với dự án AI đầy tham vọng. Anh cũng từng làm việc với đạo diễn Timur Bekmambetov trong Wanted (2008) nên cả hai không gặp khó khăn khi hợp tác.
Ngôi sao ghi điểm trong những cảnh tâm lý, trở thành người đàn ông tuyệt vọng, tranh đấu với hệ thống ảo. Song, kịch bản chưa có nhiều đất để anh thể hiện hết khả năng. Phần lớn thời lượng nhân vật chỉ ngồi trên ghế xét xử khiến Chris Pratt gặp bất lợi, không thể phô diễn thế mạnh hành động như thường lệ.
Rebecca Ferguson cũng chưa ấn tượng khi vào vai thẩm phán AI. Cô chủ yếu tạo hình ảnh cỗ máy ảo bằng giọng nói bình tĩnh, biểu cảm khuôn mặt lạnh lùng. Giá như nhân vật được xây dựng phức tạp hơn, Rebecca Ferguson đã có thể bùng nổ về cảm xúc.

Dù đóng vai phụ, Kali Reis lại tỏa sáng với hình ảnh mạnh mẽ và chân thực, đại diện cho góc nhìn từ bên ngoài hệ thống. Tuy nhiên, nhân vật của cô còn đi theo mô-típ quen thuộc, giống nhiều cảnh sát mẫu mực trong các phim pháp lý.
Khi ra mắt, Bằng chứng sinh tử nhận phản hồi tiêu cực từ giới phê bình, nhận chứng chỉ “Thối” trên Rotten Tomatoes với 22% đánh giá tích cực. Phần lớn chia sẻ phim có kịch bản lỏng lẻo, cách triển khai còn vụng về. Một số khán giả cho rằng phim quá tiêu cực về AI, trong khi số khác lại khen ngợi vì nó tạo ra luồng tranh luận về đạo đức công nghệ.
Thực tế, Bằng chứng sinh tử đã đóng máy từ năm 2024 nhưng phát hành muộn màng. Phim có ý tưởng không tồi và cách khai thác ban đầu cũng khá tốt. Nếu kịch bản được xây dựng chắc chắn, câu chuyện sẽ hấp dẫn và đáng nhớ hơn.
______
Kiến Minh