Review phim James Bond: Spectre – Bóng ma nhạt nhòa

Sự hụt hẫng mang lại bởi những tình tiết bị bỏ lửng lơ cùng tuyến nhân vật phản diện được xây dựng khá rời rạc khiến Spectre dường như là một chiếc bóng khá nhạt nhòa của Skyfall.

Share
Spectre là tập thứ 24 trong chuỗi series phim James Bond.

Spectre là tập phim thứ 24 của dòng phim James Bond và đồng thời làphầnthứ 4 nam tài tử Daniel Craigvào vai 007.

James Bond lần theo manh mối của đầu lĩnh M tiền nhiệm để lại trước khi bà chết để đưa ra ánh sáng tổ chức bóng tối Spectre.Phân cảnh đầu phim diễn ra tại Mexico, tại đây James Bond đã ngăn chặn được một âm mưu đánh bom sân vận động của một trong những vòi bạch tuột của tổ chức Spectre. Những giây phút đầu tiên đem người xem chìm vào không khí choáng ngợp của khung cảnh hoành tráng với 2 sắc màu trắng-đen của Lễ Hội Người Chết và mànhành động nghẹt thở trên không trung khiến tôi háo hức trông ngóng những điều hay ho sẽ diễn ra tiếp theo trong mạch phim.

Khi trở về London, James biết được chương trình Double 0 Program – chuyên đào tạo cho mọi hoạt động của các bí danh 00 – sắp bị giải thể và anh cũng bị đình chỉ công tác vô thời hạn do bất tuân thượng lệnh. Nhưng vẫn đúng như tính cách của Bond, anh tiếp tục lần theo manh mối để đi đến Rome và chứng kiến hội nghị kín của tổ chức bóng đêm này. Quy mô của nó vượt xa mọi tổ chức anh từng đối đầu trước đó, những kẻ thù cũ từng bị James tiêu diệt chỉ là những xúc tu vươn ra từ Spectre. Thủ lĩnh của nó chính là một người từng rất thân quen với Bond, hắn ta đi qua Bond mọi lúc, xuất hiện mọi nơi anh đến, là người đứng sau mọi đau đớn và khủng hoảng trước đó của Bond, MI6 hay cả thế giới. Chỉ là vì Bond chưa từng để ý, mọi liên kết đều dẫn đến Franz Oberhauser – người anh nuôi của Bond, kẻ mà tưởng chừng đã chết 20 năm trước trong một trận bão tuyết.

Tại Rome, James chứng kiến cuộc họp kín của tổ chức bóng đêm Spectre.

Bộ phim pha nhẹ chút hài hước và mang đậm tinh thần trinh thám hơn hành động so với 3 phần phim James Bond trước đó. Vẫn motif cũ với những đồ chơi công nghệ cao nhưng có phần hạn chế như chiếc đồng hồ Omega có chức năng phát nổ, siêu phẩm Maston Martin DB10 dành riêng cho 007. Sự hạn chế này được giải thích rõ ràng bởi anh phải tự thân vận động trong nhiệm vụ tiêu diệt Spectre, bấy nhiêu đó có lẽ là chưa đủ để làm các fan trung thành của 007 thỏa mãn, nhưng đối với tôi thì đó là DNA riêng biệt của Daniel Craig so với nhữngnhững người tiền nhiệm. Bên cạnh sựlạnh lùng và sẵn sàng lên giường với các bóng hồng sau những cuộc rượt đuổi hay đấu súng nghẹt thở là một James Bond chung tình và tranh đấu trong nội tâm. James luôn thương nhớ về một Vesper yêu anh sâu đậm hay một thủ lĩnh M tiền nhiệm mà anh luôn kính mến, phần mô tả nội tâm của Bond có lẽ là một trong số những điểm sáng ít ỏi của bộ phim khi tuyến nhân vật phản diện sau đó trở nên quá nhạt nhòa nếu so sánh với một Quantum of Solace hay Skyfall.

Lên sàn đấu, không có thắng hoặc thua, chỉ có đấm và ăn đấm, đánh nhau cho đến khi nào mềm nhũn và không còn sức để đánh, họ đánh nhau một cách tự...

Phần hành động của phim James Bond Spectre ở mức độ vừa phải, không mang nhiều cao trào và hơi rời rạc khiến cho những mong đợi lúc đầu của tôi giảm dần theo mạch chuyện. Tiến sĩ Madeleine Swann (Léa Seydoux) đem Bond Girl trở lại với hình ảnh người phụ nữ chân yếu tay mềm, trở thành gánh nặng cản bước anh thay vì là một đồng minh hữu ích như Dương Tử Quỳnh (Tomorrow Never Dies), Halle Berry (Die Another Day) hay gần đây nhất là Eva Green (Casino Royale). Sự xuất hiện quá ngắn ngủi của Quả bom gợi tình – Monica Belluci cũng khiến tôi bị hụt hẫng phần nào, bởi cô là một trong những nữ diễn viên mà tôi yêu thích.

Các bóng hồng trong Spectre.

Các nhân vật phản diện có quá ít đất diễn cũng như không lột tả được sự hiểm ác mà những phần trước đã làm quá thành công. Như các bạn đã biết, thường một bộ phim hành động điển hình sẽ bao gồm 2 loại ác nhân, một kẻ đầu não điều hành mọi tội ác sau bóng tối và tay chân thân cận của hắn – một kẻ thông minh không kém, đồng thời có sức mạnh cơ bắp và kĩ thuật giết người điêu luyện, điều mà nam diễn viên Dave Bautista đã hóa thân không hoàn toàn tốt. Anh như một gã vai u thịt bắp, chỉ biết đánh đấm và có phần hơi “ngố”.

Điều buồn cười và thất vọng nhất là đầu lĩnh của Spectre – Franz Oberhauser (diễn viên Christoph Waltz). Như đã nói, Spectre là đầu não của các tổ chức tội ác trước đây, quy mô của nó vươn dài khắp nơi, ẩn mình trong bóng tối và biết trước mọi hoạt động của Bond, bấy nhiêu cũng đủ để ta hình dung lên sự ghê gớm của nó. Spectre được các nhân vật trong phim “PR” là tổ chức tội ác tối thượng và là thế lực ghê gớm nhất mà Bond từng đối đầu, thế nhưng dù tôi nhíu mày để ý từng chi tiết nhỏ trong phim cũng không tài nào thấy được sự nguy hiểm của Franz và Spectre mang lại. Không thấy được những đòn chí mạng và tổn thương về tinh thần mà Spectre gây ra cho Bond như Raoul Silva trong Skyfall hay tổ chức Quantum trong Quantum of Solace từng làm. Cũng không còn một hình ảnh bệnh hoạn, đầy tài năng của Raoul Silva mà là một Franz Oberhauser “nửa nạc nửa mỡ” với một lối diễn xuất không ra chất của một ông trùm. Phải chăng bởi vì sự xuất sắc của những phần trước đó đã khiến cho tôi mong đợi quá nhiều.

Sựhụt hẫng mang lại bởinhững tình tiết bị bỏ lửng lơ cùng tuyến nhân vật phản diện được xây dựng khá rời rạc khiến Spectre trở thànhmột chiếc bóng khá nhạt nhòa của Skyfall. Nhưng liệu tôi có quá vội vàng khi nhận định một cách chủ quan như vậy, biết đâu đây chỉ là một bước “khởi động nhẹ” cho phần tiếp theo?

Nhưng bên cạnh đó, ngoài nội tâm của Bond thì bộ phim cũng có nhiều điểm sáng khác trong diễn xuất của các nhân vật cộng sự như Q (diễn viên Ben Whishaw) – thiên tài IT đáng yêu, thông minh và nhanh trí trong những tình huống cấp bách hay diễn xuất cứng rắn, lạnh lùng của như ngài M (diễn viên Raph Fiennes), lãnh đạo của MI6.

Q – Thiên tài IT đáng yêu, cánh tay đắc lực của 007.

Một điều khá thú vị nữa chính là ý đồ của đạo diễn Sam Mendes khi muốn đem bộ phim trở về với tinh thần cổ điển và trinh thám ban đầu của dòng phim James Bond. Với những chi tiết cổ điển của một quý ông Ăng-Lê trọng lời hứa với kẻ thù cũ trước khi hắn chết hoặc câu nói “Vodka Martini, shaken not stirred!” đặc trưng làm cho hình ảnh của một Sean Connery hay Pierce Brosnan dường như được tái hiện.

Hẳn là thiếu sót khi nhắc đến phim James Bond mà lại bỏ qua âm nhạc. Theme song của Spectre là Writing’s On The Wall của Quán quân grammy 2014, khác với một Skyfall mang đậm tính epic của giọng ca Adele cao vút, Sam Smith thể hiện bài hát với một chất giọng tha thiết trữ tình và đằm thắm hơn. Tôi nhìn ra đâu đó âm hưởng của Earth Song môt thời, nhưng cũng chẳng sao, bài hát này quá hay với một kẻ không rành về âm nhạc như tôi. Đây là một điểm cộng cực kì lớn mà tôi dành cho bộ phim.

Nhìn chung đây là một bộ phim hành động đơn thuần vừa đủ cho khán giả nói chung nhưng lại hơi thiếu cho những người hâm mộ 007 nói riêng. Nhưng hãy cứ xem phim và tự rút ra cảm nhận cho riêng mình.

Bài viết: Đức Nguyễn

Bài viết mới nhất

Lý do suit nam sẽ trường tồn theo năm tháng

Từng là trang phục đại chúng, nhưng trong vòng hai thập kỷ qua đã chứng kiến sự suy giảm nhanh…

8 hours ago

ELLE Man Style Calendar: Phối đồ với các phát hành giày Jordan hot 2020

Dù là một sneakerhead hay đơn thuần chỉ là một người yêu thích sự trẻ trung, năng động của thời…

1 day ago

10 quán cafe Sapa có view “săn mây” tuyệt đẹp

Tạm gác lại bộn bề của công việc và cuộc sống, đã đến lúc bạn cần làm mới bản thân.…

1 day ago

8 phát hành giày thể thao hot sắp ra mắt (25-31/10/2020)

Từ ngày 25-31/10/2020, ông lớn giày thể thao đến từ vùng Oregon - Nike - tung hoàng loạt thiết kế…

2 days ago

Top sao nam mặc đẹp tuần 4 tháng 10/2020

Series sao nam mặc đẹp của tuần thứ 4 trong tháng 10/2020 mang đến những bản phối suit kinh điển…

2 days ago

Thời trang Rap Việt – Tập 13: Những sự “lột xác” lạ lẫm

Tập 13 của Rap Việt 2020 không chỉ chứng kiến những diện mạo hoàn toàn mới lạ của dàn HLV…

3 days ago