Review phim “Supergirl”: Màn chào sân gây tranh luận
Bài Tuan Anh
Ngay từ khi công bố, Supergirl được kỳ vọng sẽ tiếp nối thành công của Superman và trở thành mắt xích quan trọng của DC Universe. Với sự tham gia của Milly Alcock, tác phẩm được kỳ vọng mang đến góc nhìn mới về nữ siêu anh hùng nổi tiếng của DC. Đáng tiếc, dự án đang nhận nhiều lời chê vì kịch bản nhạt nhòa, cách xây dựng tình tiết khiên cưỡng.
Khi nữ siêu anh hùng đối đầu với quá khứ
Như tên gọi, phim tập trung kể về hành trình của nhân vật chính Kara Zor-El, tức Supergirl (Milly Alcock). Nếu anh họ Superman rời quê hương từ khi còn là một đứa trẻ, Kara là người tận mắt chứng kiến gia đình và cả nền văn minh Krypton bị “xóa sổ” trước khi đến Trái Đất.
Mang theo nỗi đau mất mát, Kara lang thang khắp thiên hà suốt nhiều năm, chìm trong rượu chè và những chuyến phiêu lưu vô định. Mọi thứ thay đổi khi cô gặp Ruthye (Eve Ridley) – người đang quyết tâm truy lùng ác nhân Krem (Matthias Schoenaerts) đã sát hại cha mẹ mình.
Thế là hai cô gái trẻ cùng đồng hành, bước vào cuộc truy đuổi xuyên ngân hà để đối đầu Krem, đồng thời đối diện với những vết thương quá khứ.
Supergirl ra đời vào thời điểm dòng phim siêu anh hùng đã bão hòa. Để tạo hướng đi mới, ê-kíp xây dựng nhân vật theo hướng gần gũi thay vì tạo ra một người hùng hoàn hảo. Kara hiện lên trên màn ảnh như một cô gái nóng nảy, bốc đồng, thường xuyên mắc sai lầm và luôn vật lộn với cảm giác mất mát.
Kịch bản lấy cảm hứng chủ yếu từ bộ truyện tranh Supergirl: Woman of Tomorrow, nhưng có nhiều điều chỉnh để mở rộng quy mô, tạo sự kết nối với Superman và các dự án khác trong DC Universe.
Tác phẩm mang màu sắc phiêu lưu, đưa người xem bước vào thế giới không gian sống động với nhiều hành tinh, chủng tộc và sinh vật kỳ lạ. Điều đó giúp tác phẩm có phần khác biệt so với nhiều phim siêu anh hùng lấy bối cảnh Trái Đất.
Mối quan hệ giữa Kara và Ruthye cũng giúp câu chuyện có cảm xúc. Một người mang nỗi đau của quá khứ, một người bị ám ảnh bởi khát khao trả thù. Hành trình của 2 cô gái đặt ra câu hỏi về sự tha thứ, công lý và cái giá của lòng hận thù.
Diễn xuất và hình ảnh là điểm cộng
Với kinh phí đắt đỏ, Supergirl có phần nghe nhìn chỉn chu. Từ các đại cảnh ngoài không gian đến thiết kế tàu vũ trụ, trang phục và sinh vật ngoài hành tinh đều thuyết phục. Dù các hiệu ứng CGI chưa quá nổi bật so với các tác phẩm cùng dòng, tổng thể vẫn đủ sức tạo nên một chuyến phiêu lưu xuyên thiên hà hấp dẫn.
Diễn xuất cũng là điểm sáng, đặc biệt là màn thể hiện của Milly Alcock. Nữ diễn viên mang đến một Kara vừa mạnh mẽ, nổi loạn, vừa chất chứa tổn thương sau bi kịch mất quê hương.
Cô xử lý tự nhiên các phân đoạn hài hước, cảnh hành động đến những khoảnh khắc giàu cảm xúc khi đối diện ký ức về Krypton. Không chịu áp lực trước các đàn chị trước đó, Alcock tạo nên một hình tượng Supergirl rất đời, khiến khán giả tin vào nhân vật, mở ra nhiều kỳ vọng cho tương lai của Supergirl trong DC Universe.
Eve Ridley cũng hoàn thành tốt vai Ruthye, khắc họa một cô gái kiên cường nhưng luôn giằng xé giữa công lý và khát vọng báo thù. Trong khi đó, Matthias Schoenaerts chưa có nhiều đất diễn để tạo dấu ấn với vai phản diện Krem. Jason Momoa xuất hiện ngắn ngủi với lối diễn quen thuộc, chưa tạo được bất ngờ.
Chưa phải là cú hích của DC Universe
Sau khi ra mắt, Supergirl gây chia rẽ giới phê bình và khán giả. Phim xếp loại “Thối” trên Rotten Tomatoes với 56% tích cực từ các chuyên gia, nhưng đạt 76% từ khán giả. Doanh thu mở màn toàn cầu khoảng 29 triệu USD, chưa khả quan so với mức kinh phí lên đến 186 triệu USD.
Điểm yếu lớn nhất của phim là kịch bản. Dù có nhiều ý tưởng thú vị, tác phẩm chưa đào sâu các chủ đề đặt ra như nỗi mất mát, sang chấn tâm lý và hành trình chữa lành của nhân vật. Nhịp phim thiếu ổn định khi liên tục đan xen giữa hài hước, phiêu lưu và bi kịch, khiến mạch cảm xúc đôi lúc bị đứt gãy.
Các nhân vật phụ được xây dựng thiếu thuyết phục. Phản diện Krem bị đánh giá mờ nhạt, động cơ đơn giản và thiếu sức nặng để tạo nên cao trào. Sự xuất hiện của kẻ săn tiền thưởng Lobo (Jason Momoa) còn gượng ép, chủ yếu đưa vào để mở đường cho các dự án tiếp theo.
Nhìn chung, Supergirl (2026) chưa phải là bước lùi của DC Universe. Song, tác phẩm cũng chưa duy trì mạch thành công mà Superman đã tạo ra năm ngoái. Kịch bản còn hạn chế khiến tác phẩm thiếu đột phá, chưa khai thác hết tiềm năng của nhân vật chính.
_______
Bài: Kiến Minh