Trò chuyện cùng ELLE Man Việt Nam, Hùng Trần có những chia sẻ đầy xúc động về hành trình bước vào điện ảnh với hai bàn tay trắng, lý tưởng, ước mơ và cả sự si mê của anh dành cho nghệ thuật thứ 7, cũng như câu chuyện xoay quanh Lầu Chú Hỏa.

Xin chào đạo diễn Hùng Trần! Không biết cơ duyên nào đã đưa anh đến với dự án “Lầu chú Hỏa” và điều gì ở đề tài truyền thuyết đô thị này đã thu hút anh?
Đạo diễn Hùng Trần: Mặc dù là người miền Nam, nhưng quê tôi ở Tây Ninh nên hồi nhỏ thỉnh thoảng có dịp lên Sài Gòn, tôi mới được nghe kể về truyền thuyết Lầu Chú Hỏa này. Tôi nghĩ mình cũng giống như bao người khác, biết đến nơi đây ban đầu hoàn toàn qua những lời đồn thổi và các giai thoại truyền miệng. Đó là câu chuyện về cô con gái duy nhất của một vị phú hào từng giàu có bậc nhất Sài Gòn xưa. Điều đầu tiên giữ chân và thu hút tôi trước hết là bi kịch của người con gái này.
Có một điểm trùng hợp là nếu nhìn lại tất cả những kịch bản tôi từng đặt bút viết từ trước đến nay, nhân vật chính hầu hết đều là nữ. Từ sâu thẳm bên trong, tôi luôn tìm thấy một sự kết nối, đồng cảm kỳ lạ với những câu chuyện, những số phận của người phụ nữ. Tôi vốn bị mê hoặc bởi những tác phẩm mang màu sắc bi kịch cổ điển kiểu như Hamlet hay Romeo và Juliet, thế nên câu chuyện cốt nền của Lầu Chú Hỏa ngay lập tức chạm đến cảm xúc của tôi.
Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở một câu chuyện ma thông thường thì chưa đủ. Yếu tố quyết định khiến tôi dấn thân vào dự án này chính là thể loại found footage (giả tài liệu). Cho đến thời điểm hiện tại, thị trường điện ảnh Việt Nam gần như chưa có một dự án kinh dị nào chọn cách tiếp cận và kể chuyện theo hình thức độc đáo này. Tôi biết đây sẽ là một món ăn tinh thần hoàn toàn mới, mang đến một trải nghiệm sợ hãi rất khác biệt cho người xem. Bản thân tôi xem đây là một canh bạc lớn của cuộc đời mình và tôi vô cùng phấn khích khi được chơi canh bạc đó. Nó mạo hiểm, nó mới mẻ nhưng nó mở ra một hành trình cảm xúc lạ lẫm cho công chúng. Và tôi tin, khán giả sẽ bị thuyết phục nếu tôi làm tốt phần việc của mình.

Là một người tự nhận là rất sợ ma ngoài đời, động lực nào đã thôi thúc anh chọn thể loại kinh dị cho bộ phim dài đầu tay của mình?
Đạo diễn Hùng Trần: Người Việt mình có một cái tính rất hay, cái gì càng cấm, càng bí ẩn thì lại càng muốn lao vào. Tôi cũng vậy, cái gì càng sợ thì lại càng thấy tò mò. Bản chất của nỗi sợ đối với tôi chính là sự vô định. Chúng ta sợ những gì chúng ta không biết rõ. Mà chính cái sự không biết rõ đó lại kích thích máu khám phá, thôi thúc tôi phải tìm hiểu sâu hơn, biết nhiều hơn.
Khi dấn thân vào dự án này, tôi luôn đặt mình trong tâm thế của một khán giả. Tôi tự nhủ, bộ phim này trước tiên phải kích thích được sự tò mò của chính tôi, phải khiến cho một kẻ nhát gan như tôi cảm thấy sợ hãi trước đã. Chỉ khi nào bản thân người làm phim bị khuất phục bởi nỗi sợ do chính mình tạo ra, tôi mới tin rằng bộ phim đó đủ sức làm cho khán giả tò mò và run rẩy theo. Đó chính là cái gốc, là nền tảng cốt lõi để tôi xây dựng nên toàn bộ dự án này.
Là bộ phim chiếu rạp đầu tiên của Việt Nam thử nghiệm toàn diện phong cách found footage, khó khăn lớn nhất mà anh và ê-kíp phải đối mặt về mặt kỹ thuật là gì?
Đạo diễn Hùng Trần: Khó khăn lớn nhất của tôi và ê-kíp trong hành trình này, có lẽ là việc kiểm soát sự “hỗn loạn” của một bộ phim giả tài liệu. Bạn cứ tưởng tượng, chúng tôi phải quay bằng 24 chiếc camera cùng lúc. Sáu nhân vật xuất hiện xuyên suốt bộ phim, làm sao để điều phối, giữ nhịp cho tất cả mọi người cùng bộc lộ được nét diễn xuất tốt nhất đã là một bài toán khó. Nhưng áp lực khủng khiếp hơn lại nằm ở khâu hậu kỳ. Với ngần ấy chiếc máy quay, số lượng các cuộn phim đổ về lớn gấp rất nhiều lần so với một bộ phim thông thường.
Trong suốt 4 tháng làm hậu kỳ, tôi như một đứa trẻ đi tìm kho báu khi ngồi rà soát lại từng thước phim gốc. Tôi cũng thúc ép bản thân và ê-kíp phải xem bằng hết, không được bỏ sót bất kỳ một thước phim nào để chắt lọc ra những bản dựng tốt nhất. Để giải quyết đống hỗn loạn đó, chìa khóa của tôi chính là khâu tiền kỳ và sự chuẩn bị. Tôi chọn cách vẽ storyboard (kịch bản phân cảnh bằng hình ảnh) cho toàn bộ phim. Nhờ vậy, tôi biết chính xác trong từng khoảnh khắc, mình sẽ lấy góc máy của chiếc camera nào làm chính, chiếc nào làm phụ và diễn xuất của nhân vật nào là trọng tâm để tập trung vào. Bộ phim càng khó thì khâu tiền kỳ càng phải kỹ, có như vậy tôi mới đủ tự tin khi bước ra trường quay.

Dự án này quy tụ dàn diễn viên hầu hết là những gương mặt rất trẻ và mới đối với màn ảnh rộng. Việc lựa chọn này đã mang đến những thuận lợi và thử thách gì cho anh trong quá trình làm việc lẫn workshop diễn xuất?
Đạo diễn Hùng Trần: Đối với tôi, một dàn diễn viên trẻ vừa là thử thách nhưng cũng là một cái duyên lớn. Những người trẻ thường diễn xuất bằng bản năng, dù họ thiếu kinh nghiệm trường quay. Ngược lại, những diễn viên quá dày dạn đôi khi lại bị phụ thuộc vào kỹ thuật và điều đó có thể gây chút khoảng cách khi làm việc với một đạo diễn trẻ như tôi. Với thể loại phim giả tài liệu, dàn diễn viên trẻ lại là một sự lựa chọn vô cùng phù hợp. Bởi lẽ, từ cốt truyện, kịch bản cho đến tư tưởng cốt lõi của tác phẩm này chỉ gói gọn trong một chữ duy nhất: Thật. Tôi muốn mọi thứ phải chạm đến sự chân thực tuyệt đối. Màu phim, góc máy rung lắc vừa đủ… tất cả đều phải thật. Và cái đích cuối cùng của sự thật đó chính là diễn xuất của con người.
Trong quá trình làm việc, tôi tự nhận mình là một đạo diễn vừa độc tài, lại vừa không độc tài. Tôi độc tài ở chỗ ép buộc mọi thứ phải thật nhất có thể. Nhưng tôi trao cho các diễn viên sự tự do tuyệt đối để họ tự định hình nhân vật trong khuôn khổ của sự chân thật đó. Để chuẩn bị cho việc đó, ê-kíp đã có ba tuần làm việc chung trước khi bấm máy. May mắn lớn nhất của tôi là có được niềm tin từ các bạn. Thú thật, nỗi sợ lớn nhất của tôi ở dự án đầu tay này chính là niềm tin. Tôi không có gì trong tay để chứng minh năng lực của mình, nếu các bạn hoài nghi: “Tại sao tôi phải tin một ông đạo diễn mới?” thì tôi nắm chắc phần thất bại.
Vậy cụ thể thì anh đã làm gì để mọi người tin anh, như anh nói, anh là một cái tên quá mới mẻ và anh chẳng có gì trong tay cả?
Đạo diễn Hùng Trần: Tụi tôi… nhậu! (Cười) Đùa vậy thôi chứ thực ra tôi chọn cách đối xử với họ như những người bạn, những người đồng nghiệp thực thụ. Nói thì dễ, nhưng với những người chưa từng làm việc chung, việc trao nhau sự tin tưởng tuyệt đối là một thử thách rất lớn. Vì vậy, ngay sau khi vòng tuyển trạch kết thúc, việc đầu tiên tôi làm là ngồi lại và nói cho từng bạn biết lý do vì sao tôi chọn họ. Tôi muốn họ hiểu rằng, tôi đã nhìn thấy những góc khuất, những tiềm năng mà có thể người khác chưa thấy và tôi tin họ sẽ làm được. Đây là một mối quan hệ hai chiều. tôi tin bạn và tôi cũng cần bạn tin tôi.
Mối quan hệ này có một sự thiêng liêng giống như tình tri kỷ vậy, chỉ cần một bên lung lay hay hoài nghi là tất cả sẽ sụp đổ. Sự hoài nghi đó rất dễ xảy ra vì diễn viên thường mắc phải những “điểm mù”. Họ chỉ nhìn thấy cục bộ ở ngay phân cảnh, góc máy lúc đó. Trong khi đó, người đạo diễn phải bao quát toàn bộ mạch phim, biết rõ cảnh trước ra sao, cảnh sau thế nào, dù các cảnh đó có khi được quay vào những ngày hoàn toàn khác nhau. Quá trình ra hiện trường vốn rất xáo trộn và áp lực, nếu không có sự đồng điệu thì rất khó làm việc. Chính vì vậy, ngay buổi gặp gỡ đầu tiên, tôi đã chọn cách trò chuyện 1-1 với từng diễn viên để chia sẻ toàn bộ tầm nhìn của mình về bộ phim. Sau những giờ phút sẻ chia công việc, chúng tôi lại ngồi lại với nhau trong một vài buổi gặp gỡ thân mật bên ngoài, rũ bỏ hết khoảng cách đạo diễn – diễn viên để trút hết nỗi lòng. Khi những rào cản tâm lý đã được dọn sạch, mọi việc trên trường quay sau đó trở nên vô cùng tự nhiên và dễ dàng.
Khi nhìn vào thị trường phim Việt, kinh dị đang có tần suất phát hành rất dày. Anh có áp lực phải làm điều gì đó thật khác biệt để phim của mình không bị chìm nghỉm giữa số đông?
Đạo diễn Hùng Trần: Nếu bảo làm phim thương mại mà không áp lực thì chắc chắn là nói xạo. Tôi bị áp lực khủng khiếp lắm chứ! Đằng sau tôi là doanh số, là nhà đầu tư, là sự kỳ vọng của khán giả và công sức của cả một ê-kíp hàng trăm con người cùng một khoản kinh phí không hề nhỏ. Trong suốt quá trình thực hiện, tôi gần như sống chết với bộ phim, dành trọn vẹn thời gian 24/7 để trăn trở về nó, chỉ ngủ ở mức tối thiểu. Tôi tự nhủ, cứ cống hiến hết tất cả những gì mình có, làm tốt nhất trong khả năng của mình để bản thân không bao giờ phải hối hận.
Tôi thà làm một bộ phim nhận về nhiều luồng ý kiến khen chê trái chiều, còn hơn là làm ra một tác phẩm mờ nhạt đến mức không ai buồn nhắc tới. Khi người ta còn so sánh, còn tranh luận, nghĩa là họ còn bận tâm, còn thương hoặc còn ghét mình. Đáng sợ nhất của điện ảnh là sự thờ ơ. Điều tôi tìm kiếm sau cùng không phải là sự an toàn, mà là khi bước ra khỏi rạp, khán giả có nhận ra Hùng Trần hiển hiện trong câu chuyện đó hay không.
Vì là người tiên phong thử nghiệm một lối kể chuyện mới, tôi không tránh khỏi những giai đoạn hoài nghi chính mình. Tôi liên tục tự hỏi liệu cách xây dựng nhịp điệu này đã đúng chưa, tình huống này có đủ làm người xem run sợ hay không. Bởi suy cho cùng, nỗi sợ đó ban đầu chỉ được đo lường bằng cảm xúc chủ quan của chính tôi. Nhưng khi bộ phim ra rạp, khoảnh khắc ngồi trong bóng tối và nghe thấy tiếng khán giả la hét ở đúng những phân đoạn mình sắp đặt, cười ở những chỗ mình muốn họ cười, tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Tôi biết kịch bản của mình vẫn có những hạn chế nhất định, cốt truyện diễn ra trong một đêm nên có phần mỏng và quen thuộc. Đó chính là áp lực, là bài học mà tôi phải gánh vác. Khi nhìn thấy khán giả bước ra khỏi rạp với những cảm xúc còn vẹn nguyên, mọi áp lực trong tôi đều tan biến.

Anh muốn phim phải có hai chữ “Hùng Trần” trong đó, chính xác thì hai chữ “Hùng Trần” mà anh đang nói tới là điều gì?
Đạo diễn Hùng Trần: Đối với tôi, hai chữ “Hùng Trần” gắn liền với sự chân thật và tinh thần đi đến tận cùng của một thể loại bất kỳ. Sau này, dù tôi có làm phim kinh dị, phim hài hay lãng mạn, tôi vẫn muốn tạo ra những câu chuyện mà khán giả tin rằng nó hoàn toàn có thể xảy ra trong đời thực. Phim của tôi sẽ không có chỗ cho những yếu tố siêu nhiên xa rời thực tế hay những hình tượng siêu anh hùng vĩ đại; mọi thứ phải bắt rễ từ những rung cảm chân thực nhất của con người.
Yếu tố khác nằm ở tham vọng đi đến tận cùng cảm xúc của thể loại. Tôi quan niệm phim kinh dị thì phải kích hoạt được nỗi sợ hãi tột cùng; nếu không làm khán giả sợ, đó không phải là phim kinh dị. Tương tự, nếu làm phim hài thì phải khiến người ta cười nghiêng ngả, còn phim tình cảm thì phải chạm đến sự day dứt, đau đớn, thậm chí là trầm uất và sến sẩm đến tận cùng. Tôi không thích sự lấp lửng hay nửa vời về mặt cảm xúc. Tôi mong muốn trong tương lai, khi thử sức ở những đề tài khác như phim gia đình hay phim lãng mạn, chỉ cần khán giả nhìn thấy cái tên Hùng Trần trên áp-phích, họ sẽ biết mình sắp bước vào một “chuyến tàu lượn” cảm xúc, một hành trình mà họ không bao giờ có thể đoán trước được.
Xuất phát điểm là một cử nhân ngành kinh tế và từng làm việc trong ngành xuất nhập khẩu, bước ngoặt nào đã khiến anh quyết định rẽ ngang sang con người nghệ thuật đầy thử thách?
Đạo diễn Hùng Trần: Để nói về bước ngoặt này, tôi xin phép được chia sẻ một câu chuyện khá riêng tư, nhưng tôi muốn cuộc trò chuyện giữa chúng ta phải thật như chính con người tôi vậy. Đó là khoảnh khắc tôi từng muốn buông xuôi tất cả, từng muốn nhảy xuống từ một nơi rất cao.
Thời điểm đó, tôi rơi vào một khoảng trống mênh mông khi không biết mình sống vì điều gì, hoàn toàn đánh mất mục tiêu. Bạn cứ tưởng tượng, mỗi ngày thức dậy với tôi đều tẻ nhạt và xám xịt, ngày nào cũng giống như ngày thứ Hai lặp đi lặp lại, không có ngày nghỉ, không có niềm vui. Cảm giác trống rỗng đó thực sự đẩy tôi đến sự cùng cực về mặt tâm lý.
Chính trong giai đoạn u ám đó, tôi bắt đầu hành trình đi tìm mục đích sống. Tôi đi thiền, rồi lao vào trải nghiệm đủ thứ nghề ngoài xã hội từ bán nệm cho đến làm hướng dẫn viên du lịch từ trong nước ra quốc tế… Tôi làm mọi việc chỉ với một khao khát duy nhất là tìm lại chính mình. Và rồi, tôi nhận ra mình có một niềm đam mê đặc biệt với việc viết lách. Khi viết, tôi được đối diện với phần chân thật nhất trong góc khuất tâm hồn mình. Tôi yêu điện ảnh, yêu việc kể chuyện và thích đào sâu vào tâm lý học hành vi của con người. Tôi nhận ra có một thế giới mà ở đó, tôi được sống thật nhất với kịch bản cuộc đời mình, đó chính là phim ảnh.
Năm 25 tuổi, khi chạm ngõ nghề đạo diễn, tôi đã tự ra một tối hậu thư cho bản thân: Tôi cho mình kỳ hạn 10 năm. Tôi phải làm được bộ phim đầu tay trước năm 35 tuổi, nếu đến cột mốc đó mà vẫn thất bại, có lẽ tôi sẽ lại tìm đến cú nhảy ngày xưa. Thật may mắn, tôi đã kịp hoàn thành deadline cuộc đời mình sớm hơn hai năm.
Nhìn lại, đó là một hành trình gian nan để tôi tự cứu lấy chính mình. Ở tuổi 25, tôi từng sống một cuộc đời không có thật, hoang mang và vô định. Còn hiện tại, mỗi dự án phim mở ra đều là một thế giới mới đầy ắp sự khám phá. Tôi đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc, như thể mỗi ngày trôi qua tôi đều đang được sống trọn vẹn trong giấc mơ của chính mình.
Đã đi qua một hành trình đầy chông chênh như thế, không biết anh đã tìm thấy động lực nội tại ở đâu để mà có thể theo đuổi, tiếp tục cái lý tưởng cho đến hôm ngày hôm nay?
Đạo diễn Hùng Trần: Động lực lớn nhất của tôi thực ra rất đơn giản: Tôi không còn đường lui và cũng chẳng có gì để mất. Nếu không làm phim, tôi thực sự không biết mình có thể làm gì khác. Tôi từng từ bỏ ngành kinh tế, một công việc mang lại thu nhập rất tốt nhưng lại không cho tôi sự hạnh phúc. Một khi đã tự đẩy mình xuống đáy rồi, người ta sẽ không còn nỗi sợ hãi nào nữa.
Trong suốt 8 năm theo đuổi hành trình này, tôi đã viết rất nhiều kịch bản, làm không biết bao nhiêu hồ sơ dự án gửi đi khắp nơi, nhưng có đến 80% trong số đó nhận về sự từ chối. Tôi cũng từng làm một số phim ngắn, có cả phim kinh dị, nhận khen có, chê có. Số lần bị khước từ nhiều đến mức tôi dần xem đó là một phần tất yếu của cuộc chơi. Nhưng như tôi đã chia sẻ, tôi đã cho mình kỳ hạn 10 năm thì tôi sẽ kiên định với nó đến cùng.
Tôi chọn cách gạt bỏ những lời hoài nghi, những cái lắc đầu của người khác để chỉ nhìn về phía trước. Giống như người ta hay bảo “điếc không sợ súng”, tôi cứ lầm lũi đâm đầu vào đam mê mà đi thôi. Và thật may mắn, ở những năm cuối của kỳ hạn, đã có những nhà đầu tư, những người đồng hành tin tưởng để tôi được dấn thân vào dự án Lầu Chú Hỏa, để ngày hôm nay tôi có cơ hội ngồi đây chia sẻ hành trình này cùng bạn.
25 tuổi mới biết đến nghề đạo diễn, bắt đầu từ vị trí trợ lý dựng phim, quản lý file, làm việc “râu ria”… Quá trình tự học và đi lên từ những vị trí thực chiến đó đã bổ trợ cho anh những bài học quý giá gì để tiến gần tới chiếc ghế đạo diễn phim dài?
Đạo diễn Hùng Trần: Xuất thân là dân kinh tế, não tôi vốn quen với sự phân tích và lý trí. Nhưng làm phim lại đòi hỏi tư duy sáng tạo và cảm xúc. Công việc dựng phim vô hình trung đã rèn luyện cho tôi khả năng sử dụng cả hai bán cầu não cùng một lúc. Khi viết kịch bản, tôi hoàn toàn thả mình vào câu chuyện, đóng vai một khán giả để cảm nhận từng giây phút của bộ phim bằng cảm xúc thuần khiết nhất. Thế nhưng, khi bước vào giai đoạn sản xuất, cái đầu lạnh của dân kinh tế lại bật lên để tính toán, với ngân sách này, kịch bản phải được hiện thực hóa ra sao? Ngay cả khi dựng phim cũng vậy, tôi biết chính xác tại sao mình lại cắt ở khung hình (frame) này mà không phải khung hình trước hay sau. Hành trình từ một người làm xuất nhập khẩu trước đây cho đến lúc làm trợ lý dựng phim đã rèn cho tôi một tư duy khá đặc biệt là lý tính hóa cảm xúc. Nghĩa là, khi xem một bộ phim và cảm thấy sợ hãi, tôi hiểu rất rõ mình đang sợ vì điều gì, kết cấu nào đã tạo ra nỗi sợ đó.
Suy cho cùng, tất cả những công việc từng làm đã giúp tôi hiểu bản thân mình hơn. Mà khi đã hiểu được chính mình, ta mới có thể bắt đầu thấu hiểu người khác từ những nhân vật trong kịch bản cho đến công chúng ngoài rạp. Cơm áo gạo tiền và những trải nghiệm vụn vặt ấy đã dạy tôi những bài học rất đời. Rằng phải làm tốt từ việc nhỏ nhất thì mới mong làm được việc lớn. Làm đạo diễn không phải là đứng ở trên cao, mà là cần biết mỗi vị trí trong đoàn phim đang làm gì, dù chỉ một chút, để có cái nhìn tổng thể và lèo lái con thuyền ê-kíp đi đúng hướng.
Đối với tôi, tự học trước hết là quá trình học làm người. Mình phải sống đàng hoàng, tử tế, phải hiểu rõ bản thân trước rồi mới nghĩ đến chuyện làm phim, chuyện thao túng hay chạm vào cảm xúc của nhân vật và khán giả. Nghề đạo diễn, đến cuối cùng, chính là cái nghề để hiểu bản thân, là cầu nối giữa con người với con người từ ê-kíp, diễn viên cho đến khán giả của mình.

Anh từng chia sẻ bản chất “cốt” của anh vẫn là kể những câu chuyện về tình yêu, gia đình và sự kết nối giữa người với người. Sau dự án kinh dị này, anh có kế hoạch thử sức ở những thể loại phim nào khác trong tương lai để thể hiện rõ hơn chất riêng đó của mình không?
Đạo diễn Hùng Trần: Tôi luôn muốn kể nhiều câu chuyện khác nhau. Ngoài sợ ma ra, tôi còn sợ cả tình yêu nữa, nhưng tính tôi cứ thích đâm đầu vào những thứ mình sợ. Tôi vốn không có bố bên cạnh từ nhỏ vì là con riêng, còn với mẹ thì hai mẹ con lại khắc khẩu. Thành ra, những người phụ nữ từng đi qua đời tôi, những người yêu cũ, lại là những người dạy cho tôi nhiều điều hơn cả. Tôi khao khát kể những câu chuyện về gia đình, về tình yêu, đơn giản vì đó là những khoảng trống, những điều có thật và đau đáu nhất ở sâu thẳm bên trong con người tôi. Suy cho cùng, tình cảm giữa con người với con người là thứ quan trọng nhất trên đời này. Tôi đi làm phim là để truyền cảm xúc cho người khác, nó chỉ khác nhau ở chỗ đó là nỗi sợ hãi hay là sự xúc động mà thôi. Vì thế, chắc chắn tôi sẽ thử sức ở nhiều câu chuyện và thể loại khác nữa.
Sau cùng, đi tìm bản thân mình là một lý do, nhưng phần lớn hơn cả là tôi làm phim vì tôi quá yêu điện ảnh. Tôi tin rằng có những bộ phim xuất hiện để thay đổi chúng ta, thay đổi hoàn toàn tư duy của ta về cuộc đời này. Phim kinh dị chỉ là bước đi đầu tiên, cái tôi muốn hướng đến là làm ra những tác phẩm có thể tác động đến nhân sinh quan của người xem, hướng họ trở nên tốt đẹp hơn.
Tình yêu điện ảnh trong tôi là thứ gì đó rất lớn lao, và nó cũng là lý do duy nhất giúp tôi giữ được sự kiên nhẫn. Suốt 8 năm dài theo đuổi cái nghề này, cứ trung bình một ngày phải có đến ba lần tôi muốn bỏ cuộc. Những lúc mệt mỏi đấu tranh, tự hỏi “Trời ơi, tại sao mình lại đâm đầu vào cái này?”, tôi lại đi xem phim. Tôi có một danh sách riêng những bộ phim mẫu mực, hoàn hảo đối với bản thân để mỗi lần mở ra xem, tôi tự nhắc nhở mình: “À, đây chính là lý do vì sao mình muốn làm phim, đây là lý do mình muốn trở thành một đạo diễn”.
Điện ảnh kinh dị hay những câu chuyện tình yêu, tình cảm, tất cả đều đã nằm sẵn trong máu tôi rồi, kiểu gì rồi tôi cũng sẽ quay lại. Ngày còn làm kinh tế, ai cũng nghĩ tôi khô khan, lúc nào cũng chỉ sực mùi những con số. Nhưng thực ra tôi là người sống thiên về tình cảm, luôn muốn mọi thứ xung quanh mình phải hài hòa, tốt đẹp cho tất cả. Bây giờ làm phim kinh dị, có lẽ người ta lại nghĩ cuộc đời tôi chắc toàn ma quỷ, tối tăm như cái “Lầu Chú Hỏa”. Không hẳn vậy đâu, tôi cũng thích những điều ngọt ngào, một chút sến súa, những câu chuyện mang tính chữa lành và tươi sáng. Tôi sẽ cố gắng kể những câu chuyện khác nhau để đa dạng hóa chính mình.
Cảm ơn đạo diễn Hùng Trần đã dành thời gian cho ELLE Man Việt Nam. Chúc anh luôn giữ vững đam mê và phát triển rực rỡ trong sự nghiệp!
________
Bài: Hoàng Thúy Vân
Hình ảnh: NVCC